Bà xã đưa NSƯT Bảo Quốc về nước làm liveshow. TP HCM Bà xã cùng hai cháu nội Gia Bảo, Cindy Lư có mặt tại họp báo công bố show cá nhân của NSƯT Bảo Quốc, sáng 8/6. Vợ chồng NSƯT Bảo Quốc bên cháu nội - diễn viên Gia Bảo - tại họp báo sáng 8/6. Vợ chồng nghệ sĩ từ Mỹ
Có người đã bỏ mình ở chiến trường. Đó là thương binh, đó là tử sĩ" (1). Người nêu rõ: "Máu đào của các thương binh, liệt sĩ đã làm cho lá cờ cách mạng thêm đỏ chói. Sự hy sinh anh dũng của các liệt sĩ đã chuẩn bị cho đất nước ta nở hoa độc lập, kết trái
Các nhà điều tra cho biết, Ryu Iwatate đã bỏ ra 25.000 yên (gần 4,4 triệu đồng) để tham dự một bữa tiệc có sự tham gia của 1 cô gái và 7 người đàn ông tại phường Chiyoda, Tokyo vào ngày 8/4/2020. Ở thời điểm đó, cô gái này mới 17 tuổi, chưa đủ tuổi quan hệ tình dục
Chap 41: Làm đến nghiện. Chap 42: Dựa dẫm. Chap 43: Tỏ tình. Chap 44: Japchae. Chap 45: Trở lại công việc. Chap 46: Bác sĩ Jeon giải quyết vận đào hoa. Chap 47: Đến chỗ chồng. Chap 48: Phòng làm việc của chồng. Chap 49: Nói ở phòng làm việc thì phải là phòng làm việc.
Chương 61: Làm rạng rỡ tổ tiên; Chương 62: Bàn bạc ổn thỏa; Chương 70: Chà đạp ; Chương 71: Yêu cầu không thấp; Chương 72: Tặng không; Chương 73: Đóa hoa nhài cắm trên bãi cứt trâu; Chương 74: Cứu người; Chương 75: Dỗ con trai Chương 236: Bác sĩ nghèo; Chương 237: Ràng
Vợ Là Bác Sĩ Phu Nhân - Chương 2: Uy hiếp. Bước ra khỏi phòng sát khuẩn, nhìn đồng hồ trên tay thì đã là hai mươi giờ ba mươi phút, Lộ Khiết tiến đến phòng thay đồ, cô cởi bỏ bộ đồ màu xanh ra rồi mặc lại một bộ đồ bình thường kèm theo
Có một bác thợ săn sống cùng vợ cạnh khu rừng vắng. Ở đó bác gặp bao nhiêu loài vật, trong đó thỏ là con vật bác rất yêu quý. Gấu Tanuki cũng ở trong khu rừng này và rất tinh quái khiến bác thợ săn muốn bắt về làm thịt. Câu chuyện về bác thợ săn và gấu Tanuki như
JYaBfa. Liên Vân nghe thấy vậy, sắc mặt trắng bệch, khóc gào “Cảnh sát, tôi không có làm việc gì phạm pháp hết! Tôi chỉ là tạp vụ ở đây thôi!!” Thấy tình hình trước mặt, Hướng Tình vội tiến lên trước lên tiếng xin giùm Liên Vân “Cảnh sát Đông, Liên Vân vô tội, tôi có thể đảm bảo, em ấy tuyệt đối không có làm chuyện xấu!” “Được rồi, tự tôi sẽ biết tính, tôi không bắt người vô tội đâu, tôi ra lệnh đưa về đồn chỉ là muốn hỏi chuyện, chứ không phải bắt tội phạm!” Cảnh sát Đông an ủi Hướng Tình, sau đó, ra lệnh thuộc hạ “Đưa đi.” “Chị Hướng Tình, chị phải cứu em…chị Hướng Tình!" Liên Vân trước khi bị cảnh sát đưa đi vẫn không ngừng khóc gào kêu Hướng Tình. “Yên tâm đi, không có làm chuyện phạm pháp, cảnh sát không bắt người vô tội đâu.” Cảnh sát Đông vỗ vỗ vai Hướng Tình, cam đoan với cô. “Vậy thì được rồi!” Hướng Tình gật gật đầu, cười cười “Đưa em ấy về đồn cũng tốt, dọa em nó một chút, để em nó sợ rồi thì sẽ không dám quay lại những nơi phức tạp như vậy nữa.” Cảnh sát Đông cười lớn nói “Vậy thì một lát khi ghi khẩu cung, tôi phải nhắn cấp dưới hù dọa cô ta mới được!” Hướng Tình cũng cười theo. “Đi thôi! Lần này cô nhất định không thể trốn nữa, nếu còn để xảy ra vấn đề gì, thằng nhóc đó sẽ lột bộ cảnh phục của tôi ra cho mà xem!” Thằng nhóc’ mà cảnh sát Đông nhắc đến đương nhiên là nói đến Lục Li Dã. Nhắc tới anh, đột nhiên Hướng Tình có chút buồn trong lòng. Trước khi đi, cũng chưa kịp chào anh một tiếng. “Đi thôi…” Hướng Tình theo chân cảnh sát Đông rời khỏi biệt thự, cuối cùng…cô đi thẳng không dám quay đầu nhìn lại. Với những nơi như vậy, không nên quay đầu lại! Còn về phần cô và Lục Li Dã… Thì cứ như vậy đi!! Bước ra khỏi nơi đây, hai người họ, coi như sẽ không còn liên quan gì đến nhau nữa. Mất rồi, cũng tốt! Trong đồn cảnh sát, phòng lấy khẩu cung. Cảnh sát Đông trực tiếp tiến hành ghi khẩu cung cho Hướng Tình. Hướng Tình thuật lại rõ ràng từng chi tiết suốt quá trình từ lúc cô bước vô khách sạn, cho đến khi rời khỏi khách sạn. Cũng không biết được là có quên điều gì không. “Hết rồi?” Cảnh sát Đông nghi ngờ hỏi Hướng Tình. “Hết rồi!” Hướng Tình gật đầu khẳng định. “Cố nhớ lại xem.” Cảnh sát Đông nhắc cô. “Thực sự hết rồi!” Hướng Tình một mực khẳng định. Cảnh sát Đông đặt bút xuống, sau đó nói “Nhưng lúc nãy Lục Li Dã không phải nói như vậy.” “Anh ta nói gì?” Hướng Tình thản nhiên hỏi ngược lại cảnh sát Đông. “Anh ta nói, mối quan hệ của hai người, không đơn thuần bình thường.” “Ví dụ như?” Hướng Tình nhíu mày. “Ví dụ như, hai người từng ngủ với nhau.” “Lục Li Dã thân phận gì, cảnh sát Đông chắc biết rõ hơn cháu chứ? Anh ta chẳng qua cũng là che mắt mọi người thôi, chúng cháu không ngủ chung trên một chiếc giường, anh ta ngủ giường, cháu ngủ sofa, chỉ có vậy thôi!” Những gì Hướng Tình nói đều là sự thật. “Vậy những cái bao cao su đã qua sử dụng mà Liên Vân nhắc đến thì giải thích sao đây?” Cảnh sát Đông cầm bút lên gõ gõ mặt bàn, cười làm hòa “Con gái à, nếu con thật sự bị thằng nhóc đó bắt nạt, con phải nói thật cho chú biết, nếu như con sợ tụi chú xử lý nó mà không dám nói, thì con có thể yên tâm, nếu như cả hai tự nguyện với nhau, đó được coi là chuyện riêng, tụi chú sẽ không quan tâm, nhưng nếu như là nó ép con, vậy thì sẽ có hai lựa chọn, một là tụi chú sẽ xử lý theo luật, hai là sẽ bắt nó chịu trách nhiệm với con! Cưới con gấp, coi như xong chuyện.” “Sao ạ?” Hướng Tình sửng sốt, kinh ngạc trừng mắt nhìn cánh sát Đông đang ngồi đối diện. Chịu trách nhiệm với cô? Cưới gấp?! Không thể nào như vậy được!! Cô đâu phải là người yêu của Lục Li Dã! “Cảnh sát Đông, những gì cháu vừa nói đều là sự thật, còn về chuyện bao cao su đã sử dụng, đó cũng là Lục Li Dã tạo ra cho hợp tình hợp lý! Anh ấy làm nội gián không dễ dàng, đợi anh ấy quay về, các chú có thể trao tặng cho anh ta giải thưởng lớn! Đừng có suốt ngày nghĩ cách định tội người ta nữa được không?” Hướng Tình cũng không quên nói giúp Lục Ly Dã mấy câu tâng bốc anh trước mặt lãnh đạo. Nói xong, cảnh sát Đông ha ha cười lớn “Cháu khẳng định giữa hai đứa không có mối quan hệ bất thường? Cháu nên biết, nói d9oois cảnh sát, cho khẩu cung giả là phạm tội, suy nghĩ cho cẩn thận kỹ càng đi.” “Cháu khẳng định xác định cùng với nhất định! Cho dù nghĩ nát óc cũng là đáp án đó!” Cảnh sát Đông cười, gõ gõ đầu Hướng Tình “Con bé này cũng trọng tình trọng nghĩa quá ta!” Ông đóng lại cuốn sổ ghi khẩu cung, đứng dậy cười nói “Thực chất ngọn nguồn câu chuyện, thằng nhóc đó đã kể hết cho chúm biết rồi, vốn nghĩ muốn hội báo lên cấp trên, xem xét tình hình, nhưng mà, nếu như cháu đã chắc chắn không xảy ra chuyện gì, vậy thì chú coi như chưa nghe qua những gì thằng nhóc đó nói!” “…” Sau đó, Hướng Tình ngờ ngờ nghệch nghệch cám ơn cảnh sát Đông. Nhưng mà, cô dùng thân phận gì để cám ơn? Vấn đề này hình như có chút ngại ngùng. Đợi cho đến sau khi cảnh sát Đông rời khỏi phòng hỏi cung, Hướng Tình mới sực nhớ ra một việc. Vừa nãy ông ta nói đã thẩm vấn Lục Li Dã rồi? Câu này nghĩa là hiện giờ anh đang ở trong đồn cảnh sát sao? Bỗng nhiên Hướng Tình có chút kỳ vọng gặp lại Lục Li Dã. Đứng dậy, liền vội vã đi ra ngoài. Mới kéo cửa ra, một thân người màu đen hướng đến chụp lấy cô, chưa kịp đợi cô phản ứng thì cô đã bị đẩy ngược vào trong phòng. Không cần nhìn, chỉ cần ngửi mùi thơm nhẹ nhàng trên người của đối phương, Hướng Tình liền nhận ra là anh. “Sao anh lại tới đây?” Hướng Tình ngửa đầu nhìn anh, vẻ mặt che giấu không được bất ngờ và vui mừng. Quả thật, gặp lại anh, cô rất bất ngờ và cũng rất vui sướng. Lục Li Dã hai tay để trong túi áo khoác, đầu hơi cuối xuống, ánh mắt thâm trầm nhìn gương mặt nhỏ nhắn kiêu kỳ của cô, nhíu mày hỏi “Vừa nãy tại sao lại nói dối?” “Cái gì?” Hướng Tình vẫn chưa kịp định thần lại. Nhưng giây tiếp theo, trong tích tắc cô hiểu ra, cô nghiêng đầu, bốn góc trong phòng đều có máy quay “Anh theo dõi tôi?” “Là bọn họ theo dõi em! Tôi chỉ là vừa đúng lúc vô tình nhìn thấy ngay đúng đoạn đó thôi.” Lục Li Dã đính chính lại lời nói của cô, sải một bước dài tiến áp sát về phía cô “Em còn chưa trả lời tôi! Vì sao phải nói dối? Ngược lại Hướng Tình lại không hề tỏ ra hoang mang “Tôi cũng là phụ nữ! Người khác mở miệng hỏi tôi có phải cô có quan hệ với người đàn ông này không, chẳng lẽ tôi lập tức thừa nhận rằng đúng đúng đúng, tôi với anh ta có phát sinh quan hệ! Có cần đến mức độ đó không? Đây cũng đâu phải là chuyện đáng để khoe khoang, thân là một phụ nữ, tôi cũng phải biết da mặt của tôi không dày đến mức đó chứ? Chuyện trinh tiết tuy là tôi không quan trọng lắm, nhưng cũng đâu phải lúc nào cũng dễ dàng nói ra được, đúng không?” Câu trả lời của Hướng Tình, khiến cho Lục Li Dã “Xuy!” một tiếng, bật cười “Em luôn biết cách tìm lý do biện hộ không một kẽ hở! Thừa nhận em quan tâm tôi, khó như vậy sao?” “…” “Bổn thiếu gia dù sao cũng là ân nhân cứu mạng của em mà?” “Được rồi!” Hướng Tình gật gật đầu “Tôi thừa nhận, tôi lo lắng anh có bị khiển trách không, đó cũng là một phần trong số đó.” Lúc này, Lục Li Dã cuối cùng cũng cảm thấy vừa lòng. Anh bỗng dưng móc tay, kéo đầu của cô áp sát vào ngực anh, tay bị thương còn lại của anh, vỗ nhẹ vào lưng cô “Đi ra ngoài thôi, ba mẹ em và nhóc quỷ Vũ đang đợi em ở bên ngoài.” Động tác của anh, không đơn thuần là trấn an của đàn ông đối với phụ nữ nữa, mà là kiểu tạm biệt của bạn bè. “Mọi người đều đến đây rồi sao?” Hướng Tình vui mừng ngẩng đầu lên. “Ừm.” Lục Li Dã gật gật đầu, lơ đãng buông Hướng Tình “Đừng nhắc đến anh với mọi người.” “Tam Nhi thì sao?” “Cũng không được.” Anh lắc đầu. “Được!” Hướng Tình gật đầu, đưa bàn tay phải lên cao hơn đỉnh đầu, vẻ mặt nghiêm túc nói “Tôi thề, cam đoan không nói!” Lục Li Dã trầm ngâm một tiếng, không nói gì, châm điếu thuốc, rồi chỉ ra hướng cửa, ý bảo Hướng Tình đi ra ngoài. Vài tháng không gặp ba mẹ và bạn thân, đúng lý ra thì Hướng Tình phải cảm thấy rất vui và sẽ lập tức ôm chầm lấy họ, nhưng thực tế, cô tự nhiên đứng yên một chỗ mà không hề muốn nhích chân. “Anh ở trong đó, nhớ phải chú ý an toàn! Tự bảo vệ bản thân.” Cuối cùng Hướng Tình vẫn không yên tâm dặn dò anh. Lục Li Dã cuối đầu nhìn cô, không trả lời. Hướng Tình ngượng ngùng khẽ liếm môi, lại hỏi anh “Sau này chúng ta còn có cơ hội gặp lại nhau không?” “Có, chắc sẽ có thôi.” Chỉ là không biết là khi nào thôi! “Dạ, được…” Cho đến khi phải chia tay rồi, Hướng Tình mới phát hiện trong lòng mình có một chút buồn, mà nỗi buồn này không như trước đây. “Vậy tôi đi đây…” “Đi đi!” Lục Li Dã cuối đầu hút điếu thuốc trong tay anh. Hướng Tình đột nhiên tiến lên trước một bước, đưa tay vòng qua ôm lấy cổ Lục Li Dã. Anh rất cao, thế cho nên cô phải nhón chân để vừa với chiều cao của anh. Lục Li Dã khá bất ngờ… Khoảnh khắc cô dựa hẳn vào lòng mình, anh nghe được rõ ràng tiếng tim đập rộn rang trong ngực mình. Theo bản năng, anh hơi cúi người chỉnh độ cao vừa thích hợp với hai người, để cho cô ôm mình dễ dàng hơn. Anh vươn cánh tay ôm lấy vòng eo thon thả của cô, nhẹ nhàng kéo cô vào sát lòng mình. Tay còn lại, anh đưa đầu điếu thuốc dúi vào trong gạt tàn thuốc. “Không nỡ đi sao?” Anh chọc và hỏi đùa cô. Mặt anh dúi vào mái tóc của cô, hít lấy hương thơm của riêng cô, trong phút chốc anh muốn tham lam giữ cô bên mình. Anh quằng tay vòng ôm lên lưng cô, rồi ra sức xiết chặt hơn. Hướng Tình tự vùi người mình dưới cổ anh, không lên tiếng. Hai chân nhón lên, bàn tay nhỏ bé của cô ôm cổ anh càng siết chặt hơn. “Sau khi trở về, tôi nhất định sẽ tìm em trước tiên.” Lục Li Dã hứa với cô. Hướng Tình hơi sửng sốt, thoáng chút rung động, theo quán tính cô hỏi ngược lại anh một câu “Không phải là Tam Nhi sao?” Lục Li Dã cũng cười cười theo cô “Cùng một lúc.” Trong lòng Hướng Tình, hơi có chút hụt hẫng. Cô không biết từ khi nào mà cô lại ích kỷ keo kiệt muốn tranh giành một người đàn ông với Tam Nhi. Cô cảm thấy bản thân mình cực kỳ xấu tính. Cô chậm rãi rời khỏi lòng Lục Li Dã “Anh bảo trọng.” “Mau mau ra ngoài đi, Ba mẹ em chờ sốt ruột lắm rồi.” Lục Li Dã cảm thấy bản thân mình không thích hợp với những cảnh tượng ly biệt như vậy. Trong lòng anh hơi buồn, cái cảm giác không dễ chịu chút nào. “Vậy tôi đi đây.” “Đi đi.” Lần này, Hướng Tình không ngừng lại nữa. Cô mở cửa, từ phòng hỏi cung bước ra ngoài. Cửa vừa đóng gập lại, chính thức chia cắt hai người ra hoàn toàn. Đúng khoảnh khắc đó, hai con tim, đều đồng loạt dâng lên chút cảm giác cô đơn, cảm giác buồn, cảm giác đặc biệt không hề dễ chịu. Lục Li Dã lại châm thêm một điếu thuốc. Hướng Tình đi ra sảnh lớn của đồn cảnh sát, thấy ba mẹ và Vũ Quỳnh lo lắng đợi chờ. Ngay lập tức cô khóc vì vui mừng, hưng phấn phóng đến chỗ ba người họ “Ba!! Mẹ, Tam nhi…” “Hướng Tình!” Ba người đều cùng lúc gọi tên cô, chỉ tích tắc trong một giây, Hoàng Ngân và Vũ Quỳnh đều nước mắt tuôn trào. Bốn người họ kích động ôm chầm lấy nhau, Hoàng Ngân đặc biệt vui nhất “Con bé này, cuối cùng cũng về rồi!! Mau, để mẹ nhìn xem, có bị thương chỗ nào không? Ở bên ngoài có bị ức hiếp không? Nhìn con kìa, ốm rồi, ốm hơn rồi…ốm tới mức…” Hoàng Ngân vừa nói, vừa không ngừng lau nước mắt.
“Qua đêm nay...” Giọng nói của Vũ Quỳnh trong run rẩy còn mang theo nức nở rõ ràng. Hai mắt cô đỏ bừng, sương mù mông lung “Qua đêm nay, từ nay về sau chúng ta chính là... người khác đường! Cũng không còn liên hệ gì với nhau nữa!!!” Ngoài cửa truyền tới giọng hoài nghi của dì Lý “Cậu chủ?” Vũ Quỳnh gấp tới độ vội vàng đẩy Cao Hướng Dương trên người ra. *** “Dì... dì Lý ở bên ngoài...” “Đêm cuối cùng, không nên quý trọng hay sao?” Cao Hướng Dương khẽ nhếch môi. *** “Cậu chủ?” Ngoài cửa vang lên giọng hoài nghi của dì Lý một lần nữa. Vũ Quỳnh sửng sốt một lát... “Đây!” Cao Hướng Dương trả lời dì Lý. Động tác hông không hề có ý dừng lại. “Dì Lý, cháu có chút việc gấp phải xử lý, dì chờ chút đi!” Sau khi hai người sửa soạn xong hết, Vũ Quỳnh lại ngồi về trên ghế sofa, trong ngực còn ôm con heo nhỏ tên “Cậu ba” kia. Sắc mặt cô đỏ ửng, căn bản không dám nâng mắt. Mà Cao Hướng Dương vẫn mang dáng vẻ thản nhiên, giống như vừa rồi căn bản không có bất cứ chuyện gì xảy ra vậy. Cầm thú chính là cầm thú, chắc hẳn đối với loại chuyện này anh đã thấy quen rồi. Trong lòng Vũ Quỳnh âm thầm nghĩ, nhưng không hiểu sao lại có loại cảm xúc ghen tuông xông lên đầu. Cao Hướng Dương anh, ngoài Vũ Quỳnh cô ra, đã từng qua bao nhiêu cô gái rồi? Cửa mở ra. Dì Lý từ bên ngoài đi vào. Vừa thấy Vũ Quỳnh trong phòng, dì hơi sửng sốt, trên mặt vui mừng “Cô chủ?” “Dì Lý.” Vũ Quỳnh vội vàng đứng lên. “Ai nha! Mau để dì Lý nhìn chút! Hai năm không gặp, quả nhiên lớn lên không ít, cũng đẹp như vậy!” Dì Lý hớn hở ra mặt, kích động đến mức quan sát từ trên xuống dưới Vũ Quỳnh một lần, thấy dấu hôn rõ ràng trên cổ cô, cười ra vẻ hiểu rõ, đương nhiên cũng không vạch trần đôi trẻ tuổi này “Hai năm nay ở bên ngoài có ổn không?” “Rất tốt ạ.” Vũ Quỳnh cười gật đầu “Cuộc sống ở nước ngoài cũng không tệ.” Cao Hướng Dương im lìm ở một bên hút thuốc. Nghe cô trả lời như vậy, mày kiếm hơi nhíu chặt lại. Anh ngẩng đầu nhìn cô, sau đó lại cúi đầu hút thuốc. “Tốt là được rồi! Cháu xem cháu đi, gầy quá...” “Con gái đến tuổi nhất định đều gầy đi mà.” Vũ Quỳnh vội nói. “Ừ ừ ừ! Thế này cũng rất đẹp...” “Dì Lý, muộn rồi, cháu phải về.” Vũ Quỳnh đặt Cậu ba trong ngực lên ghế sofa. “Giờ phải đi?” Đáy mắt dì Lý thoáng hiện lên chút mất mác, lại quay đầu nhìn Cao Hướng Dương sau lưng “Cô chủ, tối nay cháu dứt khoát ở lại đây một đêm đi, vất vả lắm mới được gặp lại, đi luôn bây giờ... dì Lý thật sự không nỡ...” Dì Lý nói, còn thật sự đỏ hoe mắt. “Dì Lý, dì đừng như vậy, cũng không phải là sau này dì không còn gặp được cháu nữa.” Vũ Quỳnh cũng tỏ vẻ xúc động, vội vàng rút khăn giấy ra lau nước mắt trên khóe mắt cho dì ấy. “Đúng rồi, dì Lý, cảm ơn dì còn giữ lại quần áo giúp cháu...” Dì Lý hơi sửng sốt, lại nghiêng đầu nhìn Cao Hướng Dương đang ngồi hút thuốc sau lưng cô. Cao Hướng Dương cũng nhìn dì Lý. Trong đôi mắt thâm trầm để lộ ra tin tức, đương nhiên dì Lý đều tiếp nhận được. Dì quay đầu, cười cười, lại nói “Cô chủ, cháu hiểu lầm rồi, quần áo này không phải giữ lại cho cháu nha!” “...” Ánh mắt Cao Hướng Dương chợt lóe. “Nếu không phải ý của cậu chủ, đồ của cháu cũng...” “Vũ Quỳnh!!” Cao Hướng Dương chợt bật dậy, cắt đứt lời dì Lý nói. Dập tàn thuốc trong tay, anh cầm bàn tay còn hơi run run vì sợ của Vũ Quỳnh, đi ngay ra ngoài “Đi, đưa em về!” Vũ Quỳnh bị anh kéo ra ngoài biệt thự. “Quần áo của em là anh giữ lại?” Vũ Quỳnh còn đang ngẫm lại lời dì Lý vừa nói, hỏi anh. “Ừ!” Cao Hướng Dương cũng không giải thích, dắt Vũ Quỳnh tới garage xe dưới hầm. “Tại sao?” “Tại sao cái gì?” Cao Hướng Dương cau mày nhìn cô. “Tại sao còn muốn giữ quần áo của em lại?” Vũ Quỳnh cố chấp hỏi anh. Nhìn biểu cảm nghiêm túc trên mặt cô, Cao Hướng Dương lại khẽ cười, nụ cười kia dường như còn ẩn giấu chút châm chọc “Giữ quần áo của em lại, còn cần lý do gì đặc biệt à? Em cho rằng lý do là gì?” Anh hỏi ngược lại cô. Vũ Quỳnh mím môi, không đáp. Anh nhướng mày “Không nỡ? Giữ làm kỷ niệm? Hay là hồi ức?? Em cảm thấy em đáng để anh làm thế à?” Vũ Quỳnh cắn môi dưới, hất tay anh ra “Em không có ý này.” Cao Hướng Dương cười, mở khóa xem, ngồi lên trước, hạ kính xe xuống, nhìn cô “Lên xe đi, đừng nghĩ bậy bạ, giữ mấy bộ quần áo cho em chẳng qua là vì cảm thấy đồ của em anh không có quyền vứt đi mà thôi!” Anh nói tùy ý mà dửng dưng. Giống như những hành động này thật sự chẳng qua giống như lời anh nói... Đồ của cô, anh không có quyền vứt đi mà thôi. Trong lòng Vũ Quỳnh vẫn rung động rất lâu, không bình ổn lại được... Có vài giây phút đó, cô lại đang mong đợi điều gì. Nhận được câu trả lời của anh như vậy, cô vốn nên nhẹ nhõm thoải mái, nhưng hết lần này đến lần khác... mất mác lại rõ ràng như thế. Cô ngồi lên xe, thắt chặt dây an toàn. Bỗng, dường như lại nghĩ tới điều gì, cô quay đầu hỏi anh “Ngày em đính hôn, đoàn nhạc giao hưởng trên quảng trường là ý của anh phải không?” Dường như đối với câu hỏi của Vũ Quỳnh, Cao Hướng Dương không hề cảm thấy kinh ngạc, hỏi ngược lại cô “Quà đính hôn của em đấy, thích không?” Vũ Quỳnh ngẩn người mấy giây. Bất ngờ, anh lại trả lời thản nhiên như vậy, không che giấu chút nào. Điều này... Có phải cũng có nghĩ, trong lòng anh không có gì với cô? Nàng bỗng mở mắt, nhìn về phía trước. Cô lắc đầu “Chẳng ra sao cả, so với châu báu Hướng Tình tặng em còn kém xa.” Đối với đánh giá của cô, Cao Hướng Dương dường như không để tâm, cười cười “Phụ nữ đều nông cạn như em thì thật tốt...” Anh sẽ không cần phải cố gắng cẩn thận như vậy. Xe lái lên dốc, rời khỏi garage... Cao Hướng Dương đưa Vũ Quỳnh về nhà. Cô mới vừa xuống xe, bước xuống, đèn xe bỗng lóe lên, xe lập tức nhanh như gió phóng ra khỏi khu biệt thự, biến mất trong tầm mắt Vũ Quỳnh. ... Vào nhà, Thùy Sam còn chưa ngủ. “Tam Nhi, sao trễ vậy mới trở về? Gọi điện thoại cho con cũng không nghe, làm mẹ lo lắng cả đêm!” Thùy Sam thấy con gái về, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Vũ Quỳnh lấy di động trong túi ra, quả nhiên bên trên có mấy cuộc gọi nhỡ. Cô cũng không nghe thấy. “Mẹ, con không nghe thấy...” “Được rồi, mau tắm rửa đi ngủ, muộn rồi.” “Vâng, con lên lầu trước.” Vũ Quỳnh chỉ muốn mau chóng lên lầu. Nhưng bỗng nhiên, cô bị Thùy Sam gọi lại “Tam Nhi, vừa rồi ai đưa con về?” Ánh mắt Thùy Sam dừng trên cổ Vũ Quỳnh. Nơi đó còn hiện rõ mấy vết hôn. Vũ Quỳnh vừa thấy tầm mắt mẹ mình, dường như ý thức được gì đó, chột dạ đưa tay muốn che đi dấu vết trên cổ. Sắc mặt cô đã đỏ bừng. “Con...” “Khỏi che, mẹ là người từng trải, nhìn qua cũng biết đó là cái gì.” Nghe mẹ nói vậy, gò má Vũ Quỳnh bỗng nóng bừng. “Trần Mặc đưa con về?” Vũ Quỳnh hơi sửng sốt, gật đầu, hơi chột dạ, mà nhiều hơn là áy náy “Vâng ạ...” Cô nói dối. Cô không muốn mẹ nghĩ quá nhiều, cũng không muốn bà lo lắng thay mình quá nhiều. Vẻ mặt hơi lo lắng của Thùy Sam dường như hơi hoàn hoãn một chút “Tam Nhi, Trần Mặc là một đứa bé ngoan, nếu hai đứa đã quyết định đến với nhau thì nên chú tâm, hiểu không?” “Vâng, thưa mẹ, con biết rồi.” Nghe mẹ nói như vậy, nỗi áy náy trong lòng với Trần Trần Mặc càng thêm sâu. “Mau đi nghỉ ngơi đi.” “Vâng.” Vũ Quỳnh “lạch bạch” chạy lên lầu. Vừa vào phòng ngủ, cô vô lực ngã xuống giường, cả người đau như muốn rã ra. Giữa môi giường như còn lưu lại mùi vị của anh... Mùi vị hormone thuộc riêng về anh hòa vào mùi thuốc lá nồng nặc, lúc này đang tràn ngập trong khoang miệng cô, làm sao cũng không tiêu tán bớt được... Mà cô, rõ ràng nên ghét thứ mùi này, nhưng hết lần này đến lần khác... Tim cô đã sớm không tự chủ được mà đập nhanh vì nó... “Thình thịch thình thịch...” từng nhịp, từng nhịp gõ vào nơi mềm mại nhất trong lòng cô, khiến cho tất cả suy nghĩ của cô gần như đều rơi vào trạng thái bồng bềnh. Vũ Quỳnh chớp mắt mấy cái, nhìn trần nhà trắng xám trên đỉnh đầu, đôi mắt không tự giác nhiễm một tầng sương mù.
làm vợ bác sĩ chương 73