Tỷ lệ ăn tiền các nhà cái khác : 1 ăn 95, tức là đánh 10.000 VND khi thắng nhận được 95.000 VND. Còn lô đề online: Tỷ lệ ăn tiền 1 ăn 99, đánh 10.000 VND khi thắng nhận được 99.000 VND. Cách biệt chỉ khoảng 4 nghìn đồng nhưng nếu bạn đánh với số lượng tiền lớn thì
Sự bất cẩn của con người có thể khiến sư tử bị kích động và tấn công (Ảnh minh họa). Sư tử là loài thú săn mồi hoàn hảo, với sự kết hợp giữa cơ bắp và tốc độ, đặc biệt là đối với sư tử đực. Nhiều trường hợp từng ghi nhận sư tử tấn công và kéo lê một người trưởng thành trong bộ hàm của nó mà không mất chút công sức nào.
Trên mạng, thỉnh thoảng chúng ta sẽ bắt gặp các quảng cáo áo thun cotton có giá bán chỉ 40-50.000đ, thậm chí là rẻ hơn thế nữa. Có thật là áo thun cotton có giá rẻ đến thế không?
Chăm sóc sức khỏe và lông chó Doberman. Vì có bộ lông mỏng, ngắn, bóng mượt nên bạn không cần chăm sóc lông cho Doberman quá cầu kì. Nếu chúng không bị bẩn, bạn chỉ cần chải bụi và các mảnh vụn bám trên lông là được. Bạn cũng có thể dùng khăn ẩm lau vết bẩn khó
Có một cách làm dưa món mà bạn không cần phải phơi nắng hoặc sấy. Tùy vào điều kiện lúc bạn làm mà lựa chọn cho phù hợp nhé. Rau củ sau khi ướp muối và đã xả kỹ với nước lạnh và vắt ráo thì bạn cho đường vào và trộn đều. Bạn dùng khoảng 300 g đường cho 1,5
Tôi biết chỉ cần buông thả một giây mình sẽ thân bại danh liệt. Tôi biết cô gái đó chỉ là sự cám dỗ, ảo ảnh, nhưng hai thứ đó quá chân thật và mạnh mẽ, khiến sự thèm khát một lần được biết thế nào là sa ngã âm ỉ giày vò tôi. >> Bị đồng nghiệp nữ quấy rồi.
Chọn cá 3 đuôi như thế nào? Để có được bể nuôi cá không cần oxy, đầu tiên là bạn cần chọn được những chú cá thật khỏe mạnh trước. Cá 3 đuôi có 2 loại là loại thân dài và loại thân tròn, loại thân dài phổ biến hơn. Những chú cá khỏe mạnh là chú cá có màu
THAW1l. Long Bạch Bạch ở Dưỡng Tâm điện của Chu Kì Nghiêu nghỉ ngơi một đêm, khi hắn đang ngủ không biết trời trăng mây gió gì, cả hai hậu cung nam nữ của Đại Chu lại bị làm cho sóng to gió lớn, ai mà chẳng biết ba tháng trước hậu cung của tân đế đã đầy tràn, nhưng lúc trước vẫn không cho gọi người thị là bởi vì không có vị cung phi nào thị tẩm, tất cả mọi người đều giống nhau, đều sống an nhàn không có chuyện nhưng tân đế đột nhiên lật bài tử, thể mà lại chọn một ngốc tử, hơn nữa đó lại chính là Vân phi khiến cho hậu cung càng kinh vị của hoàng thượng như thế nào? Lần đầu tiên chọn người, lại chọn một ngốc tử?Sau khi hỏi thăm xong mới biết được rằng ngốc tử này là cố ý “tình cờ” gặp hoàng thượng ở bên đường, đều tức giận nghiến răng nghiến lợi thực đê tiện, thế mà lại giả ngu? Sớm biết hoàng thượng sẽ chịu như vậy thì các nàng đã sợ hãi sự tàn bạo của tân đế, nên các nàng cũng không dám là lúc trước tân đế đăng cơ từng lấy một chắn ngàn, màu chảy thành sông, điều này càng khiến cho các nàng tưởng tượng đó là một người đàn ông có cơ bắp khủng dù phụ thân của các nàng đều nói, bộ dạng tân đế tuấn mĩ các nàng cũng không tin, cảm thấy phụ thân là cố ý muốn điểm tô cho hoàng thượng, không dám nói nửa tử không đúng về hoàng sau khi vào cung ba tháng nhìn thấy nhiều hậu phi như vậy, không chỉ có nữ mà ngay cả nam cũng có, mọi người đều nóng lòng chờ đợi, chỉ còn chờ lọt vào mắt xanh của hoàng thượng để một bước bay lên cành cao. Tâm tình của các nàng cũng không thay đổi, hoàng thượng xấu thì cứ xấu đi, tốt xấu gì hiện giờ cũng phải đi lên để tạo chút quyền lực cho gia tộc mình, mọi người vào đây ai cũng nghĩ như thông suốt là một chuyện, nhưng hoàng thượng vẫn không cho cơ hội, các nàng đều đang đợi, kết quả lại để cho một ngốc tử chiếm hậu phi đều nhớ rõ ngày hôm sau đi thỉnh an thái hậu mới gặp được Vân phi quốc sắc thiên hương kia, nhưng sau đó nhìn thấy bộ dạng của đối phương khờ khờ ngốc ngốc liền thả lỏng, hơn nữa thái hậu ghét bỏ vì chọn sai nên đem người sắp xếp ở một cung vắng vẻ, các nàng càng yên tâm rằng hoàng thượng đồng ý cho cả nam và nữ đều tiến cung, nhưng là một người nam nhân, bộ dạng cho dù đẹp thì có thể làm gì? Cũng không thể gây ra sóng gió gì?Kết quả Vân phi thế mà giả ngốc, nếu không vì sao có thể đúng dịp gặp được hoàng thượng? còn vừa vặn được hoàng thượng coi trọng lưu lại thị tẩm? Vân phi này thật quá âm hiểm, thế mà dám giả ngốc để các nàng buông lỏng cảnh giác!Nữ phi bên này nghĩ như vậy, mà bên nam cung toàn là con vợ lẽ không được sủng ái, ban đầu cũng không có hy vọng gì, nhưng nghe nói hoàng thượng thật sự sủng hạnh một nam tử, tất cả đều ngã ngửa, đồng thời cũng cảm thấy cơ hội đã mặc kệ hai cung hậu phi nghĩ như thế nào, Long Bạch Bạch ngủ rất thoải mái, loại thoải mái này không giống với trong cung điện của mình, hắn cũng không biết vì sao, cứ cảm thấy ở bên cạnh người tốt trong lòng sẽ rất yên ổn, giống như trên người đối phương có thứ gì hấp dẫn hắn, đi tới gần liền cảm thấy cả người giống như đắm chìm trong ánh nắng, ấm áp dạt dào, lúc trước vẫn cảm thấy cả người không khỏe nháy mắt liền biến mất hoàn này Long Bạch Bạch thoải mái, Chu Kì Nghiêu bị hắn túm long bào thì một đêm không nhìn khuôn mặt Long Bạch Bạch cả một đêm, biết rõ đây chỉ là nhìn và nghĩ về người khác, nhưng hôm nay thấy được, hắn mới phát hiện mình căn bản không quên những ngày bị ức hiếp trong quá khứ, không quên bộ dáng thiếu niên kia như tiên nhân xuất hiện cứu vớt hắn, thậm chí giọng điệu và tướng mạo của đối phương đều khắc sâu trong đầu hắn, nhưng khi nhìn qua ngốc tử trước mặt này thì ấn tượng càng thêm mạnh tiếc….. rốt cuộc không phải năm như vậy hắn vẫn một mực tìm, vài năm nay mới hiểu được rốt cục không tìm được, hắn biết rõ nên từ bỏ, nhưng mà vẫn không cam đã gần tới giờ lâm triều, Chu Kì Nghiêu mới thu hồi tầm mắt, nhìn màu vàng tươi trên long sàng, nhắm mắt lại hồi lâu, khi mở mắt ra lại trở thành một vị hoàng đế lạnh lùng vô tình, không phải hắn, rốt cuộc vẫn là không hôm qua hắn bởi vì khuôn mặt này nên mới mềm lòng, nên khôi phục quỹ đạo như bình thường đầu Chu Kì Nghiêu nghĩ ngốc tử này sẽ ngủ tới khi mặt trời lên cao, nhưng hắn vừa đem ống tay áo mình kéo về, kết quả trước khi Tô Toàn đi vào hầu hạ tiểu ngốc tử này đã mơ màng mở mắt ra, ngồi dậy, động tác rất trôi chảy không hề giống muốn ngủ áo ngủ lộn xộn, kéo ra một tảng lớn, lộ ra nửa bả vai, muốn vượt qua hắn để xuống Kì Nghiêu nhíu chặt chân mày, đem người kéo trở về, mặt bình tĩnh không hề lên tháng qua mặt trời vừa mọc Long Bạch Bạch đều bị ma ma lôi dậy, ma ma bắt hắn trước hừng đông phải dậy làm việc, nếu không sẽ không có cơm ăn, còn bị đánh, hắn sợ bị đánh, cũng rất nghe thật ma ma đánh không lại hắn, nhưng cả nhà ân nhân khi đưa hắn đi đã dặn hắn phải nghe lời ma ma, ân nhân cứu hắn, lúc trước hắn đều nghe lời cả nhà ân nhân, vì thế hắn liền ngoan ngoãn nghe mơ ngủ còn tưởng rằng nơi này là Phi Vân Bạch Bạch bị kéo về quay đầu liền nhìn thấy Chu Kì Nghiêu, ánh mắt liền sáng lên “A, là ngươi!” người tốt…. đi theo người tốt sẽ có thịt ăn!Thì ra….. không phải nằm Kì Nghiêu nhìn thấy ngốc tử này nhận ra mình vẻ mặt mới tốt hơn một chút, “quần áo, mặc.” cứ như vậy mà đi ra ngoài, còn ra thể thống gì?Có thể tưởng tượng đối phương là người khờ, ma ma kia còn ức hiếp hắn, xem ra cũng không phải là thiệt lòng dạy Bạch Bạch mờ mịt cúi đầu, nhìn thấy vạt áo của mình mở rộng, tùy ý kéo kéo, lại ngây ngốc cười, chờ chỉ thỉ tiếp ràng vẻ mặt của ngốc tử này rất ngốc, nhìn lúc nào cũng như vậy, nhưng Chu Kì Nghiêu liếc mắt một cái liền nhìn ra ngốc tử này đang nghĩ cái gì, đây là đang chờ được ăn đi?Chu Kì Nghiêu hờ hững đứng dậy, gọi Tô Toàn tiến vào, đoàn người nối đuôi nhau mà vào, đầu cũng không dám Chu Kì Nghiêu mặc long bào xong xuôi chuẩn bị vào triều sớm, quay đầu liền nhìn thấy tiểu ngốc tử đang cúi đầu thất vọng đứng ở đó, lén lén nhìn hắn không có cơm ăn, thật đau Kì Nghiêu bị ánh mắt như cún con của tên ngốc này làm cho tức cười, nhưng mà trên mặt vẫn trầm tĩnh như nước, khi nhìn vào ánh mắt chờ mong của Long Bạch Bạch, đằng sau liền vang lên tiếng hít khí tủi thân, cũng không dám nói ra miệng, miệng hắn hơi nhếch lên mang theo chút ý cười, đi tới trước mặt Tô Toàn đang cúi đầu không dám nhìn lung tung “ngươi ở lại cho người chuẩn bị đồ ăn cho hắn, sau đó thì đưa hắn về.” dừng một chút, nghĩ tới lượng cơm tối qua của đối phương, “phải đủ.”Tô Toàn sửng sốt, vẻ mặt phức tạp vội vàng trả Chu Kì Nghiêu bước ra khỏi cửa điện thì nghe thấy tiếng động ở sau lưng, lập tức nghe thấy tiếng hít không khí của tiểu tử kia, chắc là đụng vào nơi nào, nụ cười ở khóe miệng hắn càng sâu sắc đó hắn cố gắng đè nén xuống, uy nghiêm bước về phía Bạch Bạch ở lại chỗ hoàng thượng cọ được một bữa cơm no rồi mới được Tô Toàn đưa về Phi Vân điện, hắn vừa vào cung điện liền nhớ tới ma ma, hắn len lén đi ra ngoài sẽ không bị ma ma đánh chứ?Kết quả, vừa mới đi vào Phi Vân điện những cung nhân ở đây đều quỳ xuống gọi hắn là công Bạch Bạch bị hoảng sợ đây, đây là tình huống gì?Hắn nhanh chóng quay đầu nhìn Tô Toàn, đôi mắt nhỏ mờ mịt “Ma ma đâu?”Tối hôm qua Tô Toàn đã đem điêu nô kia tới mật thất xử lý, hiện giờ cung nhân ở Phi Vân điện đều là hắn tự mình chọn, cũng không sợ sẽ lại ức hiếp Vân tam công tử hắn tới đây đã chuẩn bị trước “Hồi bẩm công tử, Lí ma ma lớn tuổi phải xuất cung an hưởng tuổi già, là do Vân tướng quân yêu cầu. kể từ bây giờ những nô tài trong cung này đều là người mới, công tử sẽ không bị đói bụng.”Lực chú ý của Long Bạch Bạch quả nhiên bị mấy chữ “không đói bụng” hấp dẫn, lập tức vứt Lí ma ma ra sau đầu “Thật sự sẽ không đói bụng sao?”Bởi vì thái độ của Chu Kì Nghiêu nên Tô Toàn đối sử càng thêm ân cần với Long Bạch Bạch, có hỏi có đáp, nhóm cung nhân ở cách đó không xa nghe thấy càng thêm cẩn thận hơn, xem ra Vân công tử này quả thật có khác biệt, ngay cả đại tổng quản bên người hoàng thượng còn để bụng tên ngốc tử này như vậy, bọn họ càng không thể bằng mặt mà không bằng ngày kế tiếp Long Bạch Bạch quả nhiên không đói bụng, nhưng mà cũng không gặp lại “người tốt”.Ngoại trừ lúc ngủ sẽ cảm thấy cả người khó chịu không khỏe, nhưng hắn đã quen, cũng liền cảm thấy không có ngày vui vẻ chơi đùa phơi nắng, cuộc sống cũng rất thoải Bạch Bạch nơi này thoải mái, công tử cung phi trong hậu cung không thoải phi một mực chờ, chờ hoàng thượng sẽ lật bài tử của người khác, kết quả ngoại trừ đêm đầu tiên để cho ngốc tử kia thị tẩm xong sau đó không hề có động tĩnh đầu còn nghĩ thân phận của mình cao hơn Vân công tử này, không muốn hạ thân phận, hơn nữa trong hậu cung không ai dám động, các nàng không muốn làm con chim đầu đàn này, kết quả đợi mấy ngày ngốc tử kia hình như không có việc gì, tới ngày thứ ba rốt cục có người ngồi không phi là người đầu tiên đi qua, vì có rất ít nam tử được đưa vào cung lần này, tổng cộng cũng chỉ có năm người, Long Bạch Bạch tuy rằng là ngốc tử nhưng thái hậu vẫn không bỏ đi phong hào của hắn, bên ngoài vẫn phong làm Vân phi, bởi vì là nam tử, ngày thường vẫn gọi là Vân công phận của hai người cũng không khác nhau nhiều lắm, chỉ là nàng không tiện một mình đến cung điện nam phi, cho nên trực tiếp đưa thư đến Vân Phi điện, nói là tháng ba hoa đào đã nở, mời Vân công tử tới ngự hoa viên ngắm hoa ăn chút điểm Long Bạch Bạch nghe tiểu thái giám nói là vừa mới ăn no đang phơi nắng, vốn đang lười biếng ngủ gật, nghe thấy hai chữ điểm tâm ánh mắt liền sáng khái là hai năm nay bị bỏ đói, hắn có chấp niệm rất lớn với đồ chứ ở trong mắt hắn ăn có lực hấp dẫn rất thế Long Bạch Bạch liền đồng ý ước đầu Đổng phi nghĩ Vân Bạch Liệt sẽ không dám đi, không nghĩ tới đối phương tới còn mang theo bộ dáng ngu dại, vẻ mặt nàng không thay đổi còn giả vờ, ở trước mặt các nàng còn giả ngu sao?Long Bạch Bạch đi vào trong chòi nghỉ mát liền ngồi xuống, sau đó ánh mắt nhìn chằm chằm điểm tâm trên bàn phi liếc hắn một cái, nghe nói đối phương dùng lý do mình bị ma ma bỏ đói mới có được sự chú ý của hoàng thượng, hiện giờ còn tiếp tục giả vờ đáng thương sao? Nàng liếc nhìn ma ma đi theo, mới mở miệng nói “Đây là bản cung tự mình làm, nếu Vân công tử thích, có thể nếm thử một chút.”Long Bạch Bạch ngồi thẳng thân mình “Được”. tỷ tỷ này là người tốt, sao lại biết được hắn đang đói bụng chứ?Long Bạch Bạch liếc nàng một cái, cầm lấy một miếng, cái miệng nhỏ vừa cắn một cái, ánh mắt lập tức sáng lên, giống như con chuột nhỏ bắt đầu hì hục phi nhìn, lén bĩu môi, bắt đầu kích Vân công tử giả ngốc để hắn giấu đầu lòi đuôi, nói một câu mang hàm nghĩa “Nghe nói mấy ngày trước Vân công tử không cẩn thận tình cờ’ gặp được hoàng thượng, thật đúng là may mắn, chúng ta lại không có vận may như vậy, đã ba tháng này liếc mắt một cái cũng chưa từng có, vẫn là Vân công tử may mắn, lại còn có thể ăn cùng với hoàng thượng.” Đổng phi nói lời mang thâm ý, bên ngoài là đang khen Long Bạch Bạch, nhưng bên trong là đang mắng đối phương không biết xấu hổ bất chấp dùng thủ đoạn để có được lực chú ý của hoàng lúc nàng đang cằn nhằn Long Bạch Bạch đã ăn xong miếng điểm tâm kia, đưa lưỡi liếm liếm môi, cảm thấy tay nghề của tỷ tỷ này thật tốt, ăn nuốt xuống một ngụm nước miếng, ngoan ngoãn lộ ra một nụ cười thật tươi với Đổng phi “ngươi cũng ăn.”Đổng phi đang chờ đối phương phản ứng để bị bại lộ “???” ăn cái gì mà ăn? Lúc này là lúc ăn sao?Long Bạch Bạch không hiểu nàng đang tức giận, vẻ mặt chân thành tiếp tục chờ trả lời tỷ tỷ này là người tốt nhưng lúc nói thì hơi chậm, hắn không nóng nảy, hắn từ từ phi cau mày, nhìn hắn lộ ra nụ cười ngây ngô liền tức, còn giả vờ sao?Liền rộng lượng phất tay “Bản cung không ăn, nếu công tử thích, vậy thì tiếp tục ăn đi.”Long Bạch Bạch dạ to một tiếng hắn quả nhiên không nhìn lầm, tỷ tỷ này thật sự là người phi nhìn tên nhóc này vui tươi hơn hở cầm một khối điểm tâm ăn, nghĩ thầm xem ra đạo hạnh thực cao thâm, đây hoàn toàn là muốn kiên trì không định tiếp chiêu, nàng tiếp tục nói “Hơn nữa công tử nếu đã hầu hạ hoàng thượng, đây là ân đức rất lớn, nhưng công tử sao vẫn còn ở Phi Vân điện? Theo bản cung, lần sau nếu công tử nhìn thấy hoàng thượng nên nhắc tới, để có thể chuyển tới một cung điện tốt hơn Phi Vân điện, nghe nói Phi Vân điện hiện giờ hơi vắng vẻ.” lời nói trong ngoài đều mang ý mỉa mai, thị tẩm thì thế nào? Không phải vẫn phải ở trong góc vắng vẻ đó sao? Không phải là do hầu hạ không tốt bị hoàng thượng vứt bỏ đó chứ?Long Bạch Bạch nghe không hiểu, lực chú ý đều đặt lên điểm tâm, thế nhưng nghĩ rằng tỷ tỷ đã cho hắn đồ ăn, không thể không để ý tỷ tỷ, cho nên hắn vừa ăn vừa gật phi nhìn Long Bạch Bạch vẫn không tức giận như cũ “….” Không nghĩ tới như vậy mà cũng không tức giận? thật sự là hồ ly ngàn năm thành tinh, như vậy mà cũng có thể nhịn được sao? Trách không được có thể nắm được trái tim của hoàng thế Đổng phi tiếp tục cằn nhằn, Long Bạch Bạch thì vui vẻ Long Bạch Bạch ăn no, vuốt bụng mắt tỏa sáng nhìn Đổng phi tức giận đỏ bừng mặt, đứng lên, rất chân thành nói một câu “Tỷ tỷ, ngươi thật sự là người tốt.” Cho hắn ăn điểm tâm ngon như vậy, thật tốt, nhưng trời sắp tối rồi, hắn nên trở về dùng bữa phi nói từ trưa cho tới chiều tới mức miệng khô lưỡi khô mà đối phương không sứt mẻ gì, khiến nàng tức đến khó thở “???”.
Ban đầu Chu Kì Nghiêu bởi vì vảy rồng xuất hiện mà trong lòng kích động, hơn nữa tác dụng của long châu khiến cả người hắn chỉ nghĩ tới một thứ, kết quả hắn thật cẩn thận che chở vảy rồng, đột nhiên lại bị tên ngốc này tùy ý đoạt Kì Nghiêu sợ Long Bạch Bạch đoạt lấy liền trực tiếp cho vào miệng, không nói tới vảy rồng này bị hủy thì hắn phải làm như thế nào, mà hiện giờ quan trọng nhất là vảy rồng này có ăn được hay không mới là vấn khi Chu Kì Nghiêu muốn cầm lại vảy rồng một lần nữa, liền nghe thấy một tiếng này của Long Bạch Bạch, hắn giương mắt lên nhìn, trong nháy mắt khiến hắn ngây ngẩn cả mặt hắn kỳ quái nhìn Long Bạch Bạch đứng cách hắn ngoài ba bước, ngốc tử kia hạ mắt đứng suy nghĩ, nhìn không rõ vẻ mặt, lông mi thật dài hạ xuống, nhìn vảy rồng trong tay hắn, môi mỏng mím vì không nhìn rõ vẻ mặt của Long Bạch Bạch, giờ phút này hắn cũng không nói lời nào, Long Bạch Bạch nhíu chặt chân mày mím môi im lặng đứng ở đó, cho hắn một loại ảo giác, giống như ba năm trước…. thiếu niên biến mất sau đó không xuất hiện nữa lúc này lại xuất hiện trước mặt Kì Nghiêu nhìn một màn này, vẻ mặt hơi thay đổi, thậm chí trong lòng hắn hiện lên một suy nghĩ kì quái bộ dáng giống như…. Có phải hay không cùng là một người, hắn chính là, chính là…. Người kia mà mình muốn tìm sao?Suy nghĩ này vừa xuất hiện ở trong đầu, Chu Kì Nghiêu liền cảm thấy mình điên rồi, nhịn không được đi tới từng bước, khàn giọng miễn cưỡng mở miệng “ngươi…. Ngươi a cái gì?”Lúc này Long Bạch Bạch mới nâng mắt, mà khi rõ ràng nhìn vào cặp mắt kia, giờ phút này lẳng lặng nhìn hắn, không có ngây ngốc như lúc trước, rồi nhanh chóng nhìn vảy rồng và hắn, Chu Kì Nghiêu cảm thấy trái tim nhảy tới cổ họng, thanh âm rầm rầm không biết là tiếng tim hắn đập hay là tiếng động đất, hắn cảm thấy suy nghĩ của mình ngừng lại, chỉ có thể nhìn người trước mặt, “ngươi…..”Long Bạch Bạch đi tới phía trước từng bước, còn phồng mặt nghiêm túc nói “Thứ này…..”Trái tim Chu Kì Nghiêu đã đập rất lâu “Như thế nào?”Long Bạch Bạch cũng ngẩng đầu “Người tới gần một chút, ta nói cho ngươi.”Chu Kì Nghiêu đại khái cảm thấy mình bị điên rồi, thế nhưng thật sự đi tới phía trước, đáy lòng hắn có hai tiểu nhân đang đánh nhau, một con nói sao có thể được? nhưng một con khác lại nói, nhưng vừa rồi thật sự làm cho hắn có ảo giác, làm cho hắn nghĩ tới…..Chu Kì Nghiêu cũng không phát hiện thân thể mình đang đi về phía trước, hắn không tự giác đi tới trước từng bước, vì thế, khoảng cách của hai người do hắn tới gần mà ngắn Kì Nghiêu nhìn thấy Long Bạch Bạch tới gần, vẻ mặt nghiêm túc tiến tới tai khi Chu Kì Nghiêu nín thở muốn nghe xem tiểu ngốc tử này muốn nói gì với hắn, ngay cả chính bản thân hắn cũng không biết mình đang chờ mong cái gì trong thời điểm này, đột nhiên hắn nhìn thấy Long Bạch Bạch đang tiến tới bên tai hắn, lại bất ngờ chuyển tới phía trước, vừa nghiêng đầu, liền không biết xấu hổ mà liếm lên miệng liếm xong rồi liền lập tức nhảy ra ngoài mười bước, vẻ mặt nghiêm túc hoàn toàn biến mất, cười hì hì với hắn, cười đến mức đôi mắt cũng híp lại thành một đường Kì Nghiêu chậm nửa nhịp mới lấy lại tinh thần, chờ ý thức được mình vừa rồi bị ngốc tử này đùa giỡn, Chu Kì Nghiêu không thể khắc chế thất vọng và không thể tin dưới đáy lòng, hắn nhìn bộ dạng đắc ý của Long Bạch Bạch, kinh ngạc sờ sờ khóe miệng, lập tức thẹn quá thành giận “Vân, Bạch, Liệt!”Long Bạch Bạch nhìn thấy Chu Kì Nghiêu thật sự tức giận, liền chuẩn bị để lại một làn khói rồi chạy hắn bị Chu Kì Nghiêu túm cổ áo kéo trở về, nghiến răng nghiến lợi “Ngươi đúng là không ngốc! thường ngày trẫm đối với ngươi quá tốt, ngay cả quy củ ngươi cũng không hiểu?”Long Bạch Bạch rụt cổ bị Chu Kì Nghiêu xách đi, phồng mặt nói xạo “Liếm một cái thì có sao, sao, thì làm sao? Hơn nữa, người trong nhà ân nhân nói, chúng ta là phu phu, phu phu chính là có thể hôn nhẹ nhau.” Lúc trước hắn không phát hiện có cái gì ăn ngon, nhưng trước đó đã được nếm trong mật thất, hắn phát hiện mình đã bỏ lỡ rất nhiều mĩ nhà ân nhân quả nhiên không lừa hắn, sau khi tiến cung làm nam phi thật sự rất là chỉ có thể ăn no còn có thể thường xuyên cắn người tốt một miếng, hắn quyết định tha thứ chuyện người tốt đi ăn mảnh, hiện giờ so với cắn người tốt, thì không đáng nhắc xanh trên trán Chu Kì Nghiêu nhảy lên “Vân tướng quân đã nói bậy gì với ngươi? Cho dù là như vậy, không có sự đồng ý của trẫm, ngươi cũng không được phép làm như vậy.” Hắn cảm thấy mình bị ngốc tử này làm cho tức chết rồi, thậm chí còn có suy nghĩ bóp chết thằng nhóc trước mặt này, bóp chết xong là hết mọi chắc là tiểu hỗn đản này cũng biết sai, chột dạ cúi đầu, rụt cổ không dám động, chỉ là cầm vảy rồng che trước mặt, bộ dạng đáng thương kia khiến cho Chu Kì Nghiêu cũng không thể phát hỏa được với khuôn mặt Kì Nghiêu hít sâu một hơi, cảm thấy nếu tiếp tục ở cùng với tên ngốc này sẽ bị chọc điên mất, hắn xoay người bước đi, đi được một nửa nhớ tới vảy rồng, liền muốn lấy lại vảy rồng. Kết quả Long Bạch Bạch biết Chu Kì Nghiêu muốn vảy rổng liền không để ý tới hắn, vì thế, Long Bạch Bạch nắm chặt vảy mặt của Chu Kì Nghiêu thâm trầm “đưa đây.”Long Bạch Bạch nắm chặt vảy rồng len lén nhìn hắn “Lúc trước ta thật sự là muốn nói với ngươi, nhưng mà khi tới gần lại bị ngươi hấp dẫn, người tốt bộ dạng ngươi tốt như vậy, ta cũng không cắn ngươi, ta cũng chỉ gặm một miếng… ngươi tức giận sao, lần sau ta không dám, ngươi nếu không đồng ý, ta cam đoan sẽ không ra tay loạn nữa!”“Ngươi còn muốn có lần sau?” Chu Kì Nghiêu híp mắt, hơi thở lạnh nhạt quanh thân khiến cho Long Bạch Bạch chột tử này còn biết hấp dẫn, hắn mà biết cái gì? Không phải là đang tìm cớ cho sự tham ăn của mình sao?Long Bạch Bạch bị Chu Kì Nghiêu liếc mắt trong lòng liền lộp bộp, ngoan ngoãn cọ qua “Ta thật sự biết sai rồi, ta chỉ là, chỉ là nhìn thấy cái vảy này sáng lên, giống với thứ lúc trước ngươi ăn mảnh, ta chỉ là hiếu kì….”Long Bạch Bạch thành thật giải thích khiến tâm tình của Chu Kì Nghiêu tốt hơn nhiều, ngược lại không biết vì sao, cứ cảm thấy có ảo giác, sao hắn lại cảm thấy ngốc tử này thông minh hơn so với lúc trước?Thậm chí còn biết nói vòng vo, đầu tiên là đánh lạc hướng sự chú ý của hắn sau đó là bất ngờ hôn tưởng này hiện lên khiến cho Chu Kì Nghiêu lập tức lắc đầu bỏ qua, sau đó trực tiếp mở ra lòng bàn tay “Đưa đây, đừng để cho trẫm nói tới lần thứ ba.”Long Bạch Bạch nhìn hắn giận thật, chỉ có thể đưa qua, “Cho ngươi cho ngươi.” Hắn mới không thèm, thứ vừa mặn vừa ẩm ướt như vậy hắn mới không thích, hắn còn tưởng rằng sẽ có hương vị ngọt ngào giống như thứ lúc trước người tốt nuốt, kết quả tới gần như vậy, hương vị quá nồng, hắn cũng không Bạch Bạch nhìn thấy vảy rồng mà lại bình thường như vậy, nếu là người thường Chu Kì Nghiêu sẽ hoài Long Bạch Bạch là ngốc tử, một ngốc tử không biết đây là cái gì nên Chu Kì Nghiêu cũng không nghĩ nhẹ nhàng đặt vảy rồng vào trong hộp gấm, cất tốt, lúc này mới đi tới sau Bạch Bạch nhắm mắt theo Kì Nghiêu cũng không quản hắn, sau đó ngồi ở chỗ kia không lên nay xảy ra rất nhiều chuyện, cảm xúc của hắn tới bây giờ vẫn chưa ổn Bạch Bạch cọ tới bên người hắn, nghiêng đầu nhìn Chu Kì Nghiêu, nghĩ đến cái gì, động tác cực nhẹ nắm lấy ống tay áo Chu Kì Kì Nghiêu không để ý tới hắn, hắn bị ngốc tử này làm cho tức giận không còn cách nào khác, cố tình còn không thể so đo với một ngốc sẽ mềm lòng, liền quyết định không nhìn mặt Long Bạch Bạch Bạch cũng ngồi không yên, nghĩ tới những lời nghe được lúc trước, lại kéo kéo ống tay áo Chu Kì Nghiêu “Bá bá hoa râm kia nói Lệ Sơn làm sao?”Chu Kì Nghiêu không nhìn hắn, nhưng nhờ có Long Bạch Bạch nhắc nhở liền nhớ tới lời nói của Đổng tướng gia, sau khi hắn hồi kinh chắc chắn là phải đi Lệ Sơn một chuyến, chỉ là trên đường Đổng tướng gia nhất định sẽ ra tay với hắn, thế nhưng nếu hắn dám đi, đương nhiên là đã có chuẩn bị ứng phó. Sau hừng đông hắn sẽ sắp xếp trước một bước, nhưng là tên ngốc này…..Nếu là dĩ vãng để lại một người trong cung sẽ đánh mất tính mạng, nhưng hành trình đi Lệ Sơn này Chu Kì Nghiêu cũng không định dẫn hắn Kì Nghiêu thản nhiên nói “Chờ thêm hai ngày nữa trở về kinh, trẫm sẽ cho người đưa ngươi ra cung sắp xếp cho ngươi ở một nơi an toàn, người thành thật ở nơi đó chờ một khoảng thời gian, chờ trẫm trở về từ ngoài kinh sẽ đi đón ngươi.”Long Bạch Bạch a một tiếng, bất mãn nói “Ta không thể cùng đi sao?”Chu Kì Nghiêu “không thể.” Long Bạch Bạch nắm chặt ống tay áo Chu Kì Nghiêu không buông, hắn nhẹ nhàng giật giật “người tốt không phải là ngươi còn đang tức giận chứ? Ta đã giải thích với ngươi rồi không được sao? Ngươi dẫn ta đi, ta nhất định ngoan ngoãn, cùng lắm thì…. Sau này ta sẽ không gặm loạn ngươi nữa.” Long Bạch Bạch còn tưởng rằng Chu Kì Nghiêu vẫn còn giận chuyện lúc trước, sợ Chu Kì Nghiêu thật sự không mang hắn theo, nhanh chóng cam Kì Nghiêu cũng không tính toán thỏa hiệp, nhưng tiểu ngốc tử này cứ quấn lấy hắn, cuối cùng Chu Kì Nghiêu không còn cách nào, đành phải làm cho Long Bạch Bạch biết khó mà Kì Nghiêu không thể nhẫn tâm với Long Bạch Bạch được, chỉ có thể nhẫn nại giải thích “Không phải trẫm không muốn mang ngươi theo, kì thật lần này trẫm có chuyện lớn cần phải làm, cần mang theo người linh hoạt và có thân thủ mạnh mẽ.”Long Bạch Bạch lập tức vội la lên “Sực lực của ta rất lớn.”Chu Kì Nghiêu “Nhưng mà…. Đầu ngươi không linh hoạt.”Long Bạch Bạch bất mãn “Đầu ta sao lại mất linh hoạt?” người tốt là đang ghét bỏ hắn sao?Chu Kì Nghiêu nhìn Long Bạch Bạch đang phồng mặt hiển nhiên là đang không vui, bình tĩnh nói “Ví dụ như lúc trước trẫm dạy ngươi viết chữ, ngươi không phải là cả ngày cũng không học được sao?”“Nhưng sau đó, ta đã viết ra một xấp giấy mà.” Long Bạch Bạch tự hào ưỡn ngực Kì Nghiêu nghĩ tới ba chữ “Chu Kì Dao” kia, nhịn xuống xúc động muốn bóp chết tên ngốc này “Lần trước là ngươi dựa vào động tác trẫm dạy ngươi nên không tính, lần này trẫm đưa cho ngươi mấy chữ, ngươi liếc nhìn một cái rồi tự mình viết ra, nếu được trẫm sẽ mang ngươi đi.” Lần trước hắn dạy một ngày tên ngốc này cũng không học được, không tin lần này tên ngốc này có Bạch Bạch nhìn nhìn hắn “Người tốt nói chuyện với giữ lời đó.”Chu Kì Nghiêu “Quân vô hí ngôn.”Long Bạch Bạch chỉ có thể không cam lòng mà đồng Kì Nghiêu biết Long Bạch Bạch không làm được, cũng không định làm khó hắn, tùy ý chọn một quyến sách, mở ra một tờ trong đó, lấy giấy bút để cho Long Bạch Bạch ngồi ở chỗ kia, chờ nhìn thấy Long Bạch Bạch ngay cả cách cầm bút cũng không biết liền yên Kì Nghiêu chờ Long Bạch Bạch cầm bút lông sói ngẩng đầu mờ mịt nhìn hắn, đột nhiên có chút áy náy, hắn ức hiếp một ngốc tử có phải không tốt hay không?Nhưng nghĩ tới trình độ bám người của Long Bạch Bạch, đành phái kiên trì cầm lấy tờ giấy kia, tùy tiện chỉ vài chữ ở trước mặt Long Bạch Bạch rồi thu về, chờ khép sách lại nhìn đôi mắt của Long Bạch Bạch càng thêm mờ mịt, cảm giác ức hiếp người càng rõ ràng, ho một tiếng “Viết đi, một nén nhang, không viết ra được liền ngoan ngoãn dựa theo lời lúc trước trẫm nói, đừng đi theo trẫm.”Long Bạch Bạch sâu kín nhìn hắn, Chu Kì Nghiêu nhìn thấy bộ dạng giống như hán tử phụ lòng không biết vì sao lại cảm thấy buồn cười, lúc trước bởi vì nhìn thấy vảy rồng mà cảm thấy buồn bã liền biến mất không còn, ngay cả chính hắn cũng không phát hiện khóe miệng cũng luôn treo ý cười, ôn hòa nói “Viết đi, không viết được cũng không sao, chỉ có mấy tháng thôi, trẫm rất nhanh sẽ trở lại.”Nhưng Long Bạch Bạch vẫn không muốn tách ra khỏi người thời gian trước, hắn đều cùng người tốt một chỗ, ngoại trừ ân nhân, người tốt đối với hắn tốt nhất, nhưng đột nhiên phải tách ra lâu như vậy khiến hắn không nhịn được nhớ tới lúc ân nhân rời đi, khi đó người Vân gia đều ức hiếp hắn, không để ý tới hắn, hắn ăn cũng không đủ tới còn phải quay lại những ngày như vậy, Long Bạch Bạch nhìn nhìn Chu Kì Nghiêu liền đỏ mắt cả người tốt cũng không cần hắn?Chu Kì Nghiêu thót tim trước bộ dạng này của Long Bạch Bạch, liền mềm lòng, có thể tưởng tượng chuyến đi này quá nguy hiểm, hắn sợ ngốc tử này sẽ xảy ra chuyện, trước khi đi hắn sẽ sắp xếp thỏa đáng, ít nhất sẽ không để cho hắn bị như vậy, Chu Kì Nghiêu quay đầu đi không nhìn Long Bạch Bạch Bạch càng suy sụp, mí mắt liền hạ xuống, năm ngón tay hắn nắm bút lông sói, không yên lòng xoẹt xoẹt vài nét bút, sau đó liền ném bút, đôi mắt càng đỏ người tốt không cần hắn, còn lừa hắn viết chữ, hơi quá Kì Nghiêu nghe được động tĩnh nhanh như vậy?Hắn còn tưởng rằng Long Bạch Bạch không nhớ kỹ, liền ném bút, nhưng chờ cúi đầu nhìn lại, nhìn thấy những từ trên tờ giấy kia, hoàn toàn cương tại chỗ.
Nhưng khuôn mặt này lại giống với người nọ, ngay cả khi Chu Kì Nghiêu đối mặt với khuôn mặt ngớ ngẩn này, hắn cũng không thể đối xử tàn nhẫn giống với người ngoài bên kia, ngay khi đám người Tô Toàn nghĩ tiểu thái giám này sẽ hộc máu ba thước, kết quả làm cho người ta khó có thể tin chính là, tân đế trong triều có tiếng là tàn ác có thể xem như không nghe thấy câu nói kia, trực tiếp mở miệng kêu trở Toàn “….” Vì sao hắn lại có dự cảm, tên ngốc tử này sẽ có ngày bay lên trời?Cũng không biết ngốc tử này từ nơi nào chạy tới, hắn tuy rằng nhanh chóng hô khởi giá, nhưng cũng nhanh chóng cho người đi điều tra thân phận của tiểu thái giám trong long liễn, Long Bạch Bạch không dám tiến lên, lúc trước ở Vân gia, hắn không được phép ngồi trên xe ngựa, hắn là được Vân lão thái gia mang về, làm nghĩa tử của Vân tướng quân, một năm đầu còn tốt, nhưng hai năm sau lão thái gia không còn, hắn trên danh nghĩa vẫn là nghĩa tử, nhưng đại ngộ cũng không khác với hạ nhân Long Bạch Bạch không hiểu những thứ này, dạy hắn như thế nào, hắn liền làm như phút này hắn ngồi xổm cách đó không xa, ánh mắt nhìn chằm chằm mặt Chu Kì Nghiêu, thấy đối phương lạnh nhạt nhìn qua, lập tức lộ ra nụ cười ngốc nghếch “Hì hì…..” người này thật tốt, còn cho hắn ăn no, để cho hắn làm quỷ biểu đạt tâm tình vui sướng của mình, Long Bạch Bạch khoanh tay ngồi xổm xuống, tiến lên một bước trước cởi mũ ra bây giờ cũng không cần đội lại nữa, cũng không biết ném nó ở chỗ nào, giờ phút này lại đang ngồi xổm ở đây, tóc ban đầu được mũ giữ lại hiện giờ lại xõa tung, có một ít rũ xuống mặt đất, sợi tóc đen cùng với thảm nhung màu trắng trong long liễn hình thành nên sự đối lập, làm cho người ta không thể bỏ mắt của Chu Kì Nghiêu dừng trên người Long Bạch Bạch, rồi như là trên khuôn mặt ngây ngốc hiện giờ nắm bắt được một chút phong thái của thiếu niên năm càng nhìn lại càng tự ngược bản thân, rõ ràng ngoại trừ khuôn mặt thì không có chỗ nào giống, nhưng hắn vẫn một lần lại một lần tự ngược muốn Bạch Bạch thoải mái cho hắn nhìn, vẫn ngồi chồm hổm nửa canh giờ, khi bụng kêu vô số lần, rốt cục cũng đã tới Dưỡng Tâm liễn được hạ xuống, Chu Kì Nghiêu mở ra ánh mắt đã sớm nhắm lại, cũng không để ý tới Long Bạch Bạch nữa, nâng bước chân đi xuống long liễn, nhanh chóng đi vào đại điện, dọc theo đường đi cung nhân đều quỳ theo đường đi Long Bạch Bạch đại khái biết được đi theo người này thì có thịt ăn, liền nhanh chóng chạy chậm theo sau, mà ở phía sau có Tô Toàn vội vàng đi theo, biết rõ như vậy không hợp lý, nhưng hoàng thượng không mở miệng, hắn sao dám ngăn người chi, nghĩ tới lúc trước hoàng thượng đăng cơ lấy lực một người bức lui gần một ngàn phản quân, Tô Toàn còn sợ run cả người, cảm thấy là do mình nghĩ nhiều, dựa vào võ công của hoàng thượng, sợ là cả vương triều Đại Chu này không ai có thể sánh tin tức hoàng thượng ở ngự thiện phòng mang theo một tiểu thái giám trở về Dưỡng Tâm điện, lập tức truyền khắp cả hậu cung, ai cũng đều tìm hiểu thân phận của tiểu thái giám khi Chu Kì Nghiêu trở về tẩm điện, ở cửa đại điện ngăn cản Long Bạch Bạch lại, quét mặt nhìn Tô Toàn, lạnh lùng phân phó “Dẫn hắn đi tắm rửa, sau đó cho người chuẩn bị bữa tối cho ta.”Tô Toàn bình tĩnh trả lời “Vâng”. Nhưng tận đáy lòng thì đang sóng gió cuồn cuộn, hoàng thượng sẽ không thật sự thích tiểu thái giám này chứ?Ai ngờ Long Bạch Bạch đi theo Tô Toàn ra ngoài, vừa nghe phải tắm rửa, liền sống chết không chịu, ôm cây cột ở đại điện, không ai có thể kéo hắn xuống dưới, cũng sợ làm bị thương chủ tử tương lai, đều bó tay bó Toàn đau đầu khoát tay, để cho bọn họ đi truyền lệnh trước, lúc này có người đi vào thì thầm vào lỗ tai hắn, báo cho hắn một chuyện, Tô Toàn biến sắc, vẻ mặt phức tạp nhìn Long Bạch Bạch, nhanh chóng đi vào nội Toàn đứng ở ngoài nội điện, cho tới khi bên trong truyền ra động tĩnh, hắn mới mang theo một nhóm cung nhân đi vào, thay tân đế rửa mặt chải đầu thảo đáng, sau đó buộc tóc đội phát quan và thay quần áo. Tân đế đăng cơ nửa năm, mỗi tháng sẽ đi lãnh cung, trở về nhất định sẽ tắm rửa, nhưng cho dù không thích lãnh cung, lại vẫn sẽ Toàn chờ Chu Kì Nghiêu ổn thỏa xong, mới cho mọi người lui ra, nhỏ giọng bẩm báo “Hoàng thượng, nô tài có việc bẩm báo.”Khuôn mặt của Chu Kì Nghiêu không hề có gợn sóng, chỉ là lạnh nhạt liếc hắn một cái. Vẻ mặt Tô Toàn phức tạp cúi đầu xuống nói “Hoàng thượng, thân phận của tiểu thái giám mà ngài vừa mang về đã được tra rõ, hắn….. cũng không phải là cung nhân trong cung. Mà là…. Hậu phi.”“Hử?” Chu Kì Nghiêu rốt cục có phản ứng, giương mắt, chờ Tô Toàn tiếp tục nói. Tô Toàn cũng không thể tưởng tượng được, thậm chí hoài nghi ngốc tử này không phải khờ thật, mà là cố ý giả ngu để tiếp cận hoàng thượng.“Tên của hắn là Vân Bạch Liệt, là ba tháng trước được Vân gia đưa vào cung, vẫn đợi ở hậu cung, không biết vì sao hôm nay lại xuất hiện, có phải hay không….” Cố ý xuất hiện?Tô Toàn muốn nói ra bốn chữ này, rồi lại không dám mạo muội suy đi theo tân đế đã sáu tháng, đến này cũng không hiểu rõ lòng của hoàng đầu hắn nghĩ hoàng thượng sẽ tức giận, dù sao đó là Vân gia, lúc trước Vân gia vẫn duy trì đối đầu với tân đế, hiện giờ tân đế đăng cơ, người Vân gia cảm thấy bất an, cái nút này khiến cho người ta không thể không nghĩ ngờ hoàng thượng cũng không lộ ra vẻ mặt gì, chỉ đứng dậy “Đi thăm dò, trẫm nhớ rõ Vân gia cũng không có con nối dòng nào tên là Vân Bạch Liệt.” Dứt lời liền đi nhanh ra nội Kì Nghiêu đi vào đại điện, Long Bạch Bạch còn đang ôm cây cột không nhân vây xung quanh đang ngửa đầu nhìn, hai ba người ở dưới mặt đất nhìn Long Bạch Bạch đau đầu không thôi, hoàng thượng sao mà mang về một người ngốc sao, đây là mang tổ tông họ còn chưa gặp qua người nào có thể trèo cao như Bạch Bạch lại không thấy người phía dưới, mắt hắn nhìn chằm chằm ngự thiện cách đó không xa, món nào cũng thơm khiến hắn thèm nhỏ dãi, nhưng hắn không dám, ở trong điện mỗi lần đều là ma ma ăn trước, sau đó hắn mới được phép ăn, ma ma giải thích đây là quy không hiểu, cũng chỉ có thể chờ, nhưng đợi tới cuối cùng chỉ còn lại rất ít rất ít đồ ăn, hắn liền cả ngày đói bụng, nếu lần này không phải thật sự đói, hắn cũng sẽ không chạy tới, không chạy tới cũng sẽ không phải ăn bữa cơm chặt đầu cuối cùng Bạch Bạch càng nghĩ càng thương tâm, sau đó hắn nhìn thấy người bộ dáng rất tốt cho hắn cơm ăn, ánh mắt của Long Bạch Bạch sáng lên, từ trên cây cột lưu loát tuột xuống, đẩy mọi người ra liền vui vẻ chạy tới trước mặt Chu Kì Nghiêu, vẻ mặt chân thành nhìn hắn “Có thể ăn cái gì không?”Người trong đại điện nhanh chóng quỳ xuống cùng lúc đó còn có âm thanh hấp tấp truyền tới, tên ngốc này có phải điên rồi không? Đòi đồ ăn từ hoàng thượng còn chưa tính, hắn, hắn hắn không phải là muốn cùng hoàng thượng cùng nhau ăn cơm đó chứ? Đây là tội rơi Kì Nghiêu liếc hắn một cái, nếu đối phương quả thật là người trong hậu cung, ngồi ăn cùng bàn cũng không sao, hắn lướt qua Long Bạch Bạch ngồi ở chủ vị, sau khi Tô Toàn biết được thân phận của Long Bạch Bạch, cũng chi kỉ sắp xếp chu người thấy một màn này, đầu càng cúi thấp, bắt đầu làm chuyện của ngờ, bên này chuẩn bị thỏa đáng, không biết khờ thật hay là giả ngốc lại đứng bên cạnh Chu Kì Nghiêu, đôi mắt trông mong, lại không nhúc nhích. Chu Kì Nghiêu giương mắt, ánh mắt lạnh nhạt, nhưng nhìn khuôn mặt này, hắn không thể tàn nhẫn được, từ khi đem nam nhân này về, hắn đã biết mình mềm Kì Nghiêu hiếm khi nhẫn nại chỉ chỉ vào vị trí bên cạnh “Ngồi xuống.”Luôn luôn nghe lời Long Bạch Bạch lại lắc đầu “Không, không cần, ngươi ăn xong…. Ta lại ăn.” Hắn là sợ bị ma ma đánh. Trước kia hắn đói quá, đã lén ăn trước một khối điểm tâm lót bụng, nhưng ma ma lại mượn quy củ dạy dỗ hắn, hắn cũng không hiểu, liền chịu đựng đau đớn, sau này hắn cũng không Kì Nghiêu nhếch mày lúc này ngốc tử này sao lại biết quy củ như thế ? vừa rồi giống như con khỉ, động tác lưu loát lá gan cũng không Kì Nghiêu cũng không để ý, Tô Toàn vội vàng cầm đũa bạc qua, Chu Kì Nghiêu ăn một miếng, chợt nghe thấy bên cạnh ực » một cái thật lớn …. »Hắn hạ mắt lại ăn một miếng, lại nghe thấy một tiếng, điều này làm cho hắn sao có thể ăn ?Chu Kì Nghiêu đau đầu, Ngồi xuống, cùng nhau. »Ai ngờ tiểu ngốc tử này vẫn lắc đầu như cũ Không, không cần, ma ma nói không thể ăn trước, phải đợi ăn xong rồi mới được ăn, nếu không sẽ bị đánh. » hiện giờ hắn nhớ lại vẫn còn cảm thấy đầu Chu Kì Nghiêu nghĩ tiểu ngốc tử này hiểu quy củ, giờ phút này nghe vậy thì ngẩn ra, nhíu mày, Bị đánh ? »Tô Toàn cũng sửng sốt, lần đâu tiên hắn nghe thấy hậu phi ăn gì đó còn phải chờ người khác ăn xong, nếu không sẽ bị đánh ? đây là quy củ nhà ai ?Long Bạch Bạch nghĩ hắn không tin, liền kéo ống tay áo lên, giống như hiến vật quý » cho Chu Kì Nghiêu xem Ngươi xem ngươi xem, ta không nói dối nha, thật sự sẽ bị đánh, hiện giờ ta rất tuân quy củ, cũng không dám tái phạm nữa. » Dứt lời, còn ưỡn ngực giống như không bị đánh là chuyện rất tự Kì Nghiêu nhìn cánh tay trước mặt hắn, vốn lơ đễnh, nhưng khi nhìn thấy vết sẹo cũ ở bên trên, vết bầm đã qua lâu thì màu sắc sẽ nhạt đi, nhưng làn da của ngốc tử này rất trắng, vẫn khiến cho người ta thấy ghê mặt của Chu Kì Nghiêu lập tức đen xuống, Tô Toàn cũng bị khí lạnh trên người đối phương làm sợ run run, không dám lén nhìn, nhưng vừa mới lơ đãng nhìn thấy cũng đủ hù chết hắn, người của Vân gia cũng thật độc ác, ngay cả đầy tớ cũng dám ức hiếp chủ tử, tùy ý đánh ra ngốc tử này là ngốc thật, nếu không ai sẽ chịu cho người khác đánh như vậy, trách không được ngốc tử này không để cho người ta mang đi tắm, chỉ sợ cũng là do ma ma dặn dò, trước mặt người ngoài không thể cởi quần áo, hắn liền nghe rửa không phải là phải cởi quần áo sao ?Long Bạch Bạch vốn đang chờ khích lệ, kết quả lại nhìn thấy người đẹp này đen mặt, liền mím miệng bất an nhìn qua, cũng không dám nói chuyện, cứ nhíu mày như vậy đứng ở chỗ đó, không có ngẩn ngơ, khiến cho Chu Kì Nghiêu trong nháy mắt hoảng hốt, giống như trước mặt mình chính là người nọ, là người năm đó đã cứu hắn khỏi vực sâu nước sôi lửa bỏng, loại ảo giác này khiến cho Chu Kì Nghiêu giận dữ mà nở nụ cười Tô Toàn ? »Tô Toàn vội vàng trả lời Có nô tài. »Môi Chu Kì Nghiêu giật giật đi thăm dò. »Tô Toàn lập tức tự mình dẫn người đi. Mà lúc này, sắc mặt Chu Kì Nghiêu mới tốt lên một chút, hắn nhìn Long Bạch Bạch đang bất an Nơi này của trẫm không có quy củ này, ăn đi, tất cả những thứ này đều là của ngươi. » bị việc này quấy nhiễu, hắn cũng không muốn mắt Long Bạch Bạch sáng ngời Thật, thật sự ? »Chu Kì Nghiêu ừ một tiếng, kết quả ngốc tử này lại hỏi một câu Sẽ không bị đánh chứ ? »Chu Kì Nghiêu liếc mắt nhìn hắn một cái hỏi nhiều sẽ mang bỏ đi. »Kết quả, giây tiếp theo liền nhìn thấy ngốc tử này hoan hô một tiếng, lập tức ngồi xuống, chưa đầy một nén nhang, Chu Kì Nghiêu chứng kiến một màn mưa gió bão bùng, cũng lần đầu tiên biết được, thế gian này thật sự có quỷ đói đầu thai, ngốc tử này sợ là thùng cơm chuyển thế ?
Lần đầu tiên Long Bạch Bạch nhìn thấy Chu Kì Nghiêu, hắn đang núp trên đường sỏi đá cách ngự thiện phòng của hoàng đế không xa, ôm bụng nhìn về hướng đó một cách đáng thật đói, ma ma trong cung không cho ăn no, hắn là nam tử nên ăn rất nhiều, thật sự là đói không chịu nổi, hắn không nghe lời ma ma nói, tùy tiện tìm một bộ quần áo thái giám, rồi đi theo cung nữ giao đồ ăn tới nơi chính mắt nhìn thấy cung nữ kia vào nơi đó, tì nữ ra ra vào vào, đều cầm thực trong khẳng định có đồ ăn ngon….Long Bạch Bạch nuốt nước miếng, ôm bụng nhìn những thực hạp này, nhìn chằm chằm, hắn rất còn chưa kịp chờ được cơ hội lén đi vào, đã bị hai tên thị vệ khiêng như khiêng gà bắt quỳ xuống “Hồi bẩm hoàng thượng, bắt được một tên thái giám đang lén lút, có đánh chết tại chỗ không?”Trên long liễn được che bởi vải vàng, mơ hồ nhìn thấy một thân ảnh, từ bên trong vang lên một tiếng nói lạnh lẽo “Tra, là thật, đánh chết.”Dứt lời, đại thái dám Tô Toàn đi theo liền hô một tiếng, lập tức long liễn muốn rời là do tiểu thái dám này xui xẻo, vừa vặn lại gặp phải hoàng thượng từ lãnh cung quay về Dưỡng Tâm điện đi ngang qua nơi này, ngày thường ở trong này sẽ không bao giờ nhìn thấy mặt rồng, lúc ấy hắn nhìn thấy một tiểu thái dám đang lén lút trốn sau một khối núi giờ hoàng thượng đã lên tiếng, sợ là phải vào ám phòng, cho dù là thật hay giả, đã kinh động thánh giá, tiểu thái giám này nhất định phải mất Bạch Bạch chỉ nghe rõ được chữ “đánh chết”, lúc tiến cung nghĩa phụ đã dặn dò hắn, tễ chính là chết, hắn không thể chết được, hắn còn muốn tiến cung có được thánh sủng, còn phải giúp Vân gia vượt qua được khó rằng hắn không hiểu được cái gì gọi là có được thánh sủng, nhưng sau khi hắn được đưa vào vẫn luôn nhớ kỹ điều này, nếu còn nhớ cái gì khác, chính là cảm giác khó chịu khi đói chết sẽ không thể ăn được đồ ăn ngon, hắn không thể chết được, Long Bạch Bạch vừa nghe thấy điều này, lập tức lắc đầu nói “Không, không được! không thể chết được!”Sau khi hắn tiến cung, ma ma Vân gia đi theo ngày ngày dạy dỗ hắn báo ân, nên không thể chết được, cho nên hắn nhớ kỹ, thứ nhất, không thể chết được; thứ hai, phải giúp Vân gia.“Lớn mật! sao ngươi dám lớn mật như vậy? lập tức đánh chết!” đại thái giám Tô Toàn quát lớn một tiếng, lập tức cơ thể gầy gò của Long Bạch Bạch bị đè sấp nhỏ lập tức không còn, Long Bạch Bạch ngẩng đầu cố gắng giãy dụa, không nghĩ tới người nhìn thì gầy gò lại có sức lực như vậy, hơn nữa sức mạnh có thể coi là vô hạn, sau khi ném đi hai thị vệ kia, lập tức chạy lại đây, ôm lấy long liễn không buông Bạch Bạch cố gắng ngẩng đầu nhìn nam tử ngồi bên trong lớp vải màu vàng kia, hắn không muốn chết, hắn còn chưa ăn no, ít nhất không thể làm quỷ đói ục…..Lúc này bụng đột nhiên kêu lên, Long Bạch Bạch càng uất ức, sao lại không cho ăn no, tốt xấu, tốt xấu gì trước khi chặt đầu còn cho ăn no, trong kịch đều có cơm chặt người bị tình huống bất ngờ này dọa sợ, sau khi lấy lại tinh thần, lập tức có thị vệ không khách khí rút bội kiếm ra, nhưng dù vậy mọi người đã chần chờ một thời gian, sợ là sẽ khiến thánh thượng nổi nhưng, tính tình hoàng đế luôn luôn âm tình bất định khó có dịp lại lên tiếng “Thả hắn.”Mũi kiếm sắp chạm vào lưng Long Bạch Bạch lập tức dừng lại, hai vị vệ kia quỳ xuống, không dám nhìn mặt Bạch Bạch lại không được dạy cái này, hắn nghĩ mình bám vào long liễn có hữu dụng, thế là đi tới trước cọ cọ, tiến tới gần một Toàn đang muốn quát lớn, nhưng hoàng thượng vẫn chưa lên tiếng, hắn nghĩ lại thấy hôm nay hoàng thượng khác thường, lại liếc mắt nhìn tiểu thái giám này, vừa rồi ở xa không nhìn kĩ, hiện giờ vừa thấy…. ngay cả Tô Toàn đã nhìn quen những phi tần trong hậu cung cũng nhìn tới ngây người, dung mạo này nếu không phải là nam tử, sợ là ngay cả Ngọc Qúy Phi năm đó được sủng ái nhất cũng không từ khi tân đế lên ngôi đã làm đại thái giám, ban đầu nghĩ khuôn mặt của tân đế là có một không hai, không ngờ tiểu thái giám này…..Hắn ý thức được điều gì, tân đế không phải là đã?Long Bạch Bạch không biết suy nghĩ của người bên ngoài, hắn đi tới một vị trí gần đó, cách màn che, mạnh dạn lên tiếng, cố chấp kiên trì “Ta không muốn chết.”Trong long liễn cũng không có tiếng vang truyền ra, giống như bên trong không có bóng Toàn tuy rằng cảm thấy hoàng thượng sợ là coi trọng tiểu thái giám này, nhưng tiểu thái giám gan lớn dám có kè mặc cả với hoàng thượng hắn là lần đầu tiên nhìn thấy, ban đầu nghĩ cho dù hoàng thượng coi trọng, cũng không thể chịu được mà nghĩ lại, ai ngờ, cách màn che, truyền ra thanh âm của tân đế, không có phập phồng, nghe không ra cảm xúc “Ừ.”Tô Toàn sợ ngây người, đây… rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra?Những người ở đây cũng giật Bạch Bạch nghe không hiểu từ “Ừ” là có ý gì, ngày thường không ai nói chuyện với hắn, hắn cũng quen nói chuyện một mình, vì thế hắn liền hạ mắt chạm vào cây gõ đang đỡ long liễn “…… ngươi sao không hỏi ta vì sao không muốn chết? mùi vị của chết cũng không tốt, ta không thể được ăn đồ ăn ngon, làm một con quỷ chết đói rất thảm. cho nên,” Long Bạch Bạch hít sâu một hơi, lén liếc một cái, “Ta có thể ăn no xong rồi mới chết được không?”Hắn mở to mắt, ma ma nói mọi người trong cung không dễ thương lượng đưa đủ cơm cho hắn, cho nên hắn mới không đủ ăn, cũng không cho hắn nói với người bên ngoài, nhưng hắn rất đói, nếu có thể ăn no, vậy, vậy cho dù bị cái gì tễ kia, cũng được. cũng không được, hắn còn muốn báo ân, nhưng hắn phải chết rồi…..Long Bạch Bạch thấy mình không thể quay đầu lại, nhưng hắn không hiểu, liền càng nóng nảy, đi lên phía trước từng bước, tội nghiệp nhìn về phía người hình như dễ nói chuyện kia “Ta rất đói.”Trong long liễn lại truyền ra âm thanh “ngẩng đầu lên.”Lần đầu tiên đầu óc Long Bạch Bạch lại linh hoạt như vậy, nhanh chóng ngẩng long liễn lại trầm mặc một lúc, rồi lại nói với hắn thêm một lời khó hiểu, “Cởi mũ xuống.”Trên đầu hắn còn đội mũ thái giám, chỉ lộ ra khuôn Bạch Bạch tuy rằng không hiểu vì sao phải cởi mũ, nhưng ma ma luôn dạy hắn phải nghe lời, hắn liền nâng tay gỡ xuống, lập tức một đầu tóc đen như mực trút xuống, không nói lời nào, khi thiếu niên mười tám tuổi đắm chìm trong ánh mặt trời, cả người giống như sáng lên, sau đó sẽ mọc cánh thành tiên mà bay đế ở trong long liễn trầm mặc càng lâu, lâu đến mức Long Bạch Bạch vừa muốn động, thanh âm của tân đế trong long liễn lại truyền ra, chỉ là không biết có phải là ảo giác hay không, còn mang theo ý tứ khác “Dẫn hắn trở về cùng trẫm.”“Nhưng hoàng thượng, thân phận của hắn còn chưa điều tra rõ, này….” Tô Toàn mặc dù đã đoán được hoàng thượng đã coi trọng tên thái giám này, nhưng cũng phải điều tra rõ thân phận, lỡ như là thích khách thì phải làm sao bây giờ?Nhưng Tô Toàn vừa mới mở miệng, chợt nghe trong long liễn truyền ra vài tiếng ngón trỏ gõ gõ, đây là dấu hiệu hoàng thượng không kiên nhẫn, Tô Toàn lập tức câm miệng, nhanh chóng mang Long Bạch Bạch đang ngơ ngác quả ngốc tử này còn hỏi một câu có phải là có đồ ăn không? Sau khi ăn thì chết như thế nào? Có đau hay không, hắn rất sợ là ngày xưa, Tô Toàn đã sớm không kiên nhẫn, nhưng hiện giờ vị này đã được hoàng thượng coi trọng, tương lại ra sao cũng còn chưa biết, hắn đau đầu trả lời từng câu khi Tô Toàn nghĩ sau này hắn sẽ không được sống yên ổn, kết quả tiểu thái dám này càng nói càng cúi đầu, bước chân cũng dần chậm lại, nhanh chóng rơi lại phía sau, Tô Toàn cũng không giám thúc giục, ban đầu còn lo lắng hoàng thượng sẽ tức giận, kết quả lại đột nhiên nghe được thanh âm của tân đế ở phía trước truyền tới “để cho hắn đi lên.”Không chỉ là Tô Toàn, tất cả cung nhân ở đây đều sợ ngây người, tiểu thái giám này có tài đức gì? Chỉ dựa vào khuôn mặt sao?Kết quả bọn họ bên này còn đang ngơ ngác, lúc này tiểu thái giám kia cũng không ngu ngốc, tự mình vui vẻ bước lên đằng trước, tự mình bò lên Bạch Bạch đã sớm đói không còn sức, lời này hắn nghe là hiểu, đi lên chính là leo lên, trước kia khi hắn trở về nhà ân nhân cũng được cho phép đi lên, lúc ấy mới được phép đi lên, để khỏi phải đi tác của Long Bạch Bạch rất nhanh, tân đế đã có mệnh lệnh, những người này không dám ngăn Bạch Bạch nhanh chóng tự mình vén rèm lên leo lên trên, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy một nam tử tuấn mĩ ngồi trong long liễn, trong nháy mắt nhìn vào ánh mắt kia, động tác của Long Bạch Bạch liền ngừng lại, ngơ ngác nhìn khuôn mặt kia, quên luôn động Toàn ở phía sau không rõ, cho nên dùng ánh mắt thúc giục một phen, kết quả khiến cho hắn hoảng sợ khi nhìn thấy một màn này, hắn trơ mắt nhìn tiểu ngốc tử kia há miệng nói với hoàng đế một câu “Bộ dạng của ngươi cũng thật đẹp.”Lời này của Long Bạch Bạch là thật tâm thật lòng, hắn còn chưa gặp qua ai đẹp hơn nhiên tiền để là hắn chưa nhìn rõ bộ dạng của ngốc tử này vừa dứt lời, mọi thanh âm đều im lặng, mọi người đều quỳ trên mặt đất, trên trán ứa ra mồ hôi lạnh, ngay cả Tô Toàn luôn luôn được hoàng đế yêu thích cũng vội vàng quỳ xuống, hắn đã nhìn qua thủ đoạn tàn bạo của tân đế từ khi đăng cơ tới nay, ngốc tử này…. Sợ là phải khi Long Bạch Bạch nói xong còn chớp chớp mắt, chờ khen, trước kia khi còn ở trong phủ ân nhân, hắn chỉ cần khen các tỷ tỷ xinh đẹp, bọn họ sẽ cho hắn một khối điểm tâm, ăn ngon ca này đẹp như thế nhất định là sẽ cho hắn đồ ăn ngon?Chu Kì Nghiêu ngồi ở trong long liễn, cách một tầng vải vàng hắn chỉ có thể nhìn thấy hình dáng mơ hồ, nhưng giờ phút này đối phương đang ở trước mặt hắn, càng giống với người trong tưởng tượng của năm nay hắn một mực đi tìm, nhưng hắn chỉ là một phàm nhân, nếu có thể tìm thấy tiên nhân kia?Nhưng hắn không cam lòng, mấy năm nay hắn một mực nghĩ, nếu người nọ trưởng thành bộ dạng sẽ như thế nào?Trong đầu hắn từng ảo tưởng vô số lần dung mạo của đối phương, cũng không có loại nào khiến hắn vừa lòng, cho tới khi nhìn thấy cung nhân này, vừa liếc mắt một cái, giống như bộ dạng lớn lên của người nọ trong trí nhớ, chỉ tiếc…..Chu Kì Nghiêu vừa nghĩ tới điều này, liền nhìn thấy ngốc tử trước mắt này cười lấy lòng, mím môi, một tay ôm lấy bụng đói đang kêu ùng ục, ngồi xổm ở nơi đó, sợ hãi không dám tới nghĩ vừa trỗi dậy trong lòng Chu Kì Nghiêu liền không còn nữa chỉ tiếc…. rốt cuộc không phải niên thiên nhân kia, sao có thể ngốc nghếch như vậy được?
Editor huyền thuThể loại Cổ trang, huyền huyễn, cung đình, sinh tử, 1×1, bạch long nho nhỏ Long Bạch Bạch khờ khạo đưa long châu cho một phàm nhân vì thấy hắn ngốc nghếch hay bị bắt thật tốt, thế tử ngốc sau này thông minh, lên làm đế, còn ấu long đí thì trở nên...ngu ngốc thật tộc một ngày nọ bỗng gặp tao ương, BạchLong ngốc cả ngày chỉ biết ăn kia bị người khác tưởng nhầm là người phàm, thế là bị đem tiến đó trở đi, Bạch Long ngốc như cá gặp nào đó, Bạch Long ngốc nhìn thấy mình dài ra thêm một cái đuôi thì trợn tròn mắt, lấy tay chọc chọc, ngẩng đầu tội nghiệp nhìn vị hoàng đế nào đó “Cái đuôi? Có thể ăn không?”Một vị hoàng đế nào đó vừa đoán được một khả năng “….”Bạch Long ngốc tủi thân “Không thể sao? Thật sự không thể sao? Nhìn ăn rất ngon mà….”Người nào đó “không thể ăn đuôi, nhưng là…… ngươi có thể ăn trẫm.”
thật sự không thể ăn đuôi sao