Một thời gian sau, cha sai tôi đến cầu hôn con gái của An Dương Vương là Mỵ Châu. Tôi bảo Mễ Châu lấy nỏ thần cho tôi xem rồi đổi lại đem về nước. Khi vua cha đem quân xâm lược, mất nỏ thần, chủ quan, An Dương Vương thất bại, Mị Châu bỏ chạy ra biển Đông. Vua cầu cứu Rùa Vàng, Rùa Vàng nói: "Kẻ thù sau lưng vua đó".
Truyện ngôn tình Yêu Không Hẹn Ước kể về cuộc sống của tiểu thư Tường Vy khi năm 18 tuổi sóng gió ập đến khiến cuộc sống của cô đảo lộn. Cô phải sống với người Dì độc ác và những người con khốn nạn trong gia đình. Nhưng cũng chính thời khắc này cô đã gặp định mệnh đời mình.
Nội dung truyện Thời Gian Như Hẹn kể về quá trình theo đuổi tình yêu của cô gái là chuyên gia huấn luyện chó tìm kiếm cứu hộ và chàng trai là lính cứu hỏa cùng với nhiệt huyết, sự hi sinh mà họ dành cho công việc của mình. Truyện hiện đại của Tiểu Lộ vừa làm người đọc phải tủm tỉm cười vì những
Tác giả: Trọng Hi. Thể loại: Ngôn Tình. Nguồn: DĐ Lê Qúy Đôn. Trạng thái: Full. Thể loại: Hiện đại, Thanh xuân vườn trường, HE. Editor: Minh. Số chương: 7 chương + 3 ngoại truyện. Chỉ còn 7 ngày nữa là đến thời điểm Diệp Mỹ Lnh di cư sang Mỹ. Chính vì thế cô quyết
Truyện ngắn Mực Tím: Hẹn gặp lại, dù sao đi nữa. (MT 28 - 26/08/2022 10:45) Tôi chỉ có thể gặp cậu ta chừng mười lăm phút mỗi sáng, hay nói đúng hơn là chỉ vài phút ngắn ngủi ở đầu và cuối của khoảng thời gian mười lăm phút đó, đôi khi xê xích ít nhiều, cộng với
Trên xe SUV, Lê Tiếu ngồi ghế phó lái nhắm mắt nghỉ ngơi. Lúc nãy uống rượu, giờ mới ngầm, cô có hơi buồn ngủ. Lạc Vũ lái xe, thỉnh thoảng liếc mắt nhìn Lê Tiếu, đầu ngón tay cầm vô lăng siết chặt, bỗng phá vỡ yên lặng: "Cô không sợ tôi báo lại lão đại chuyện cô cho người điều tra hồ sơ bệnh lý của người khác sao?"
Hẹn đẹp như mơ, đó là lời hứa hẹn 100 năm của Nguyễn Chính Đông và cả Vưu Giai Kỳ. Tình yêu không nhất thiết phải là bên nhau thiên trường địa cửu. Thời gian thích hợp để gặp một người tri kỷ đã là hạnh phúc, thời gian thích hợp để gặp một người thích hợp là hạnh phúc trọn vẹn.
DBjU. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đám anh em nối khố của Cận Thời Xuyên, ngoài Triệu Dư làm ở ngoài còn có chút tự do về thời gian, những người khác lâu lâu mới được một hôm nghỉ, hơn nữa thằng này được nghỉ thì thằng kia lại không, đến bữa thằng kia được nghỉ thì thằng này lại quỷ sứ một thời của khu tập thể đã từng ngày ngày quàng vai bá cổ đi với nhau, vô tư đánh rơi tuổi trẻ, nằm trên sân bóng rổ nói chuyện trên trời dưới biển, mặc sức tưởng tượng về tương người anh em đã cùng viết nên một thời thanh xuân rực rỡ khiến người ta hâm mộ nay đã sớm không còn trẻ trung và non nớt là thép đã tôi, là những đấng nam nhi mình đồng da sắt, mỗi người một nghề, đem hết sức vẫy vùng, hiến dâng bầu máu điều từng dõng dạc tuyên bố thời niên thiếu, nay đều đã thực hiện được, nhưng cũng bởi vì vậy mà gặp nhau thì ít, xa nhau lại nhiều, rất khó tụ qua, Lục Phương Kỳ chở Cận Thời Xuyên về khu tập thể, tình cờ gặp Cố Nghiêu cũng vừa mới về, nghe nói thằng cha Thạch Đầu cũng được về nghỉ phép, thế là ăn tối xong mọi người hẹn nhau làm một trận bóng một hồi đổ mồ hôi như tắm, mấy gã đàn ông hôm nay đã từng trẻ trung một thời vẫn ngồi tán phét với nhau, nói thiên nói địa một hồi thì nói đến chuyện lên kế hoạch cho ngày chó độc thân chọn chỗ xong xuôi, ông anh Triệu Dư đã lập gia đình được mấy năm dõng dạc tuyên bố anh em như thể tay chân, nhất định phải đi bằng lúc tưởng thế là xong, Cận Thời Xuyên thình lình bật ra hai chữ ngắn gọn súc tích không một hồi bức cung chẳng moi ra được gì, cuối cùng mọi người kết án rằng thằng cha này nhất định có bí mật không thể để người khác Nghiêu nhả một hơi khói thuốc, nhìn thoáng qua Cận Thời Xuyên một cái rồi chế nhạo bảo một câu “Không phải là có đàn bà, mai muốn đi hẹn hò đấy chứ?”Mấy gã khác lập tức lắc đầu bảo không đời nào, Cận Thời Xuyên mà có thì khác gì cái cây bằng sắt trổ được hoa, người mù nhìn thấy ánh mà ngờ một câu nói đùa vu vơ của Cố Nghiêu lại thành sự ở nhà vệ sinh, Cố Nghiêu ban đầu chỉ lơ đãng nhìn qua Từ Lai thôi, ai ngờ cái em gái này lại tỏ ra khinh bỉ bằng ta liền cảm thấy thú vị. Ông đây dù sao cũng là quân nhân có số có má, thế mà lại bị người ta nhìn như thể lưu nhìn vẻ ngoài hòa nhã của anh ta, thực tế tính tình trong xương cốt khá là ngang bướng. Em càng tỏ thái độ thì anh đây càng thích nhìn. Không ngờ em gái này lại là vợ của thằng cha Cận Thời Xuyên, thật là bất cùng, buổi hẹn hò đẹp đẽ chỉ hai người biến thành buổi tụ tập năm Cận Thời Xuyên không đồng ý đi tăng buổi chiều nhưng ba gã kia liền ra tay lôi kéo Từ Lai, mở miệng ra là chị dâu tương lai, em dâu tương lai, em nỡ nhẫn tâm để bọn anh ba thiếu một à?Từ Lai nghĩ đây là các anh em chí cốt của Cận Thời Xuyên, lần đầu tiên gặp mặt mà không nể mặt người ta cũng không được hay cho lắm, hơn nữa cô còn đang muốn thể hiện mình là người hiểu chuyện, chu đáo nên đã gật đầu đồng gã đàn ông tỏ vẻ đắc ý ra mặt nhìn sang Cận Thời Xuyên như muốn nói, xem vợ ông hiểu chuyện chưa kìa, đâu có đàn ông đàn ang mà lòng dạ hẹp hòi như ông chỉ đi hai xe, mọi người lại biết rõ tính nết Cận Thời Xuyên, chỉ cần không để mắt một chút là chưa biết chừng ông ta đã mang con gái nhà người ta chạy mất tông mất tích rồi, vậy nên cả đám bắt Cố Nghiêu phải ngồi xe Cận Thời người ngồi trong xe, không một ai lên tiếng. Cận Thời Xuyên chăm chú lái xe, mắt nhìn thẳng phía trước, không biết đang thấy thế nào. Từ Lai thỉnh thoảng ngó anh một cái, ngập ngừng như thể muốn nói rồi lại Nghiêu ngồi ở ghế sau cảm thấy mình quả là cái bóng đèn to lù lù, ngay chính anh ta cũng không chịu nổi, lại còn thỉnh thoảng trông thấy ánh mắt Từ Lai nhìn Cận Thời Xuyên, cuối cùng đành đầu hàng.“Người anh em, ông tìm một chỗ nào đấy tấp được tấp vào đi.” Ông đây không xuống xe thì sẽ thành thành tội nhân thiên cổ.“Sao đấy?” Cận Thời Xuyên hỏi.“Không sao hết, ăn no quá tức bụng, không muốn ngồi một chỗ đánh bài, tính đi bệnh viện khám không được hả?”Từ Lai vừa nghe đã thấy buồn cười, ông anh này nói phét không đỏ mặt, giống y như nói thật Thời Xuyên đánh mắt nhìn Cố Nghiêu qua gương chiếu hậu “Ông chắc chứ? Lát nữa cũng dám nói như vậy với lão Triệu và Thạch Đầu hả?”Cố Nghiêu thầm cười trong bụng. Tao đây tạo cơ hội cho hai người bọn mày chạy trốn, mày lại còn sợ mọi người hỏi tội nữa à, mẹ mày chứ, thằng chết tiệt.“Vậy thôi, hết đau rồi, đi đánh bài đi.”Cố Nghiêu nhướng lông mày, môi cong lên, xe ngừng Thời Xuyên quay đầu lại bảo Cố Nghiêu “Bệnh viện ở cách hai con phố.”Cố Nghiêu liếc Cận Thời Xuyên một cái, cáo lỗi với Từ Lai rồi mở cửa xuống xe, gọn gàng, dứt Lai cúi đầu nghẹn cười, nhịn không được nữa, cười phá lên, cười muốn chảy cả nước Thời Xuyên đánh tay lái một cái, chiếc xe nhập lại vào dòng xe chạy. Anh cũng cười theo “Hay lắm sao mà cười?”“Buồn cười mà!” Từ Lai nhìn về phía Cận Thời Xuyên, “Mấy anh em nối khố của anh đều rất thú vị, đâu có cứng nhắc như anh đâu.”“Vậy à?” Cận Thời Xuyên liếc xéo nhìn Từ Lai, nhìn đến nỗi khiến Từ Lai thấy run sau này, Từ Lai mới hiểu, gã đàn ông này không hề cứng nhắc chút nào, giống như người anh em chí cốt của anh nói đấy, chúa ranh ma, có thể ăn sạch người ta.“Vậy chúng ta đi xem phim đi!” Từ Lai cảm thấy ánh mắt vừa rồi của Cận Thời Xuyên khá là nguy hiểm ngầm nên bèn đánh trống lảng.“Ừ.”…Ngày cuối tuần, rạp chiếu phim đông đặc ngầu. Hai người đứng ở sảnh rạp chiếu phim, Cận Thời Xuyên hỏi Từ Lai muốn xem gì?Từ Lai ngẩng đầu lên nghiêm túc chọn phim. Cô rất ít khi xem phim điện ảnh, không hứng thú với thế giới giải trí nên chẳng biết được mấy phim đang chiếu ở đây. Cô nghĩ Cận Thời Xuyên lại càng không biết cùng, ánh mắt cô tập trung trên một tấm poster, tên phim chỉ đơn giản là nền poster một nửa là hình ngọn lửa, một nửa là bệnh viện MSF, nữ chính mặc áo phông đồng phục MSF, trên tay ôm một đứa trẻ da đen gầy gò, nam chính mặc áo đen quần đen, phong độ ngời ngời, cầm trên tay một khẩu lưng các diễn viên chính là một hàng người, đội hình đông đảo. Dưới cùng viết một câu khẩu hiệu “Sinh mệnh không biên giới, tình yêu không biên giới!”Từ Lai trông thấy trong đội ngũ diễn viên có nhân vật người lính, đoán có lẽ Cận Thời Xuyên thích xem nên ngầm chọn bộ này.“Xem phim này đi.” Từ Lai nhìn về phía Cận Thời Xuyên, phát hiện anh đang quan sát bốn phía, nhìn về phía lối thoát đây là bản năng của người lính phòng cháy chữa cháy rồi. Hễ đến nơi công cộng, việc đầu tiên là tìm lối thoát hiểm và chỗ đặt trang thiết bị cứu hỏa.“Gì?” Cận Thời Xuyên quay đầu lại nhìn theo tay Từ Lai chỉ, lập tức mỉm cười, gật đầu “Anh đi mua vé.”Từ Lai gật đầu, chỉ góc bên kia “Vậy em đi mua đồ ăn.”“Đợi lát nữa cùng đi luôn.” Cận Thời Xuyên kéo tay Từ Lai đi xếp hàng mua Lai cúi đầu nhìn tay mình được tay người đàn ông nắm chặt, lén cười trong bụng rồi cựa tay, đổi thành mười ngón đan Thời Xuyên nắm chặt bàn tay, cũng lặng lẽ nở nụ khiến Từ Lai không ngờ là sức nóng của bộ phim này, hầu như tất cả các ghế ngồi đều kín chỗ. Họ không mua vé trước trên mạng nên giờ chỉ có chọn vị trí ở bên rìa. Cận Thời Xuyên định chọn phòng VIP nhưng Từ Lai ngăn lại, bảo là xem ở chỗ có nhiều người thú vị Thời Xuyên nghe Từ Lai, chọn một chỗ ở bên rìa rồi đi mua đồ uống và bỏng lẽ vì hôm nay hai người đi hẹn hò nên đã cố gắng ăn mặc đẹp lại thêm phong độ xuất chúng nên hai người không biết chứ, ngay từ khi họ xuất hiện ở cửa rạp chiếu phim liền đã thu hút ngay sự chú ý của người khác soát vé, Từ Lai để ý đến một cặp mẹ và con trai đứng trước họ. Cậu bé cứ chốc chốc lại ngoái đầu nhìn Từ Lai rồi quan sát Cận Thời Xuyên khá cậu bé phát hiện con mình đang nhìn gì đó liền nhìn theo. Thì ra là nhìn một cô gái xinh đẹp. Chị vội cười bảo “Ngại quá, thằng bé này thích con gái đẹp lắm.”“Thật đáng yêu ghê!” Từ Lai cúi đầu hỏi cậu bé, “Em bao nhiêu tuổi rồi?”“Bốn tuổi rưỡi ạ.” Cậu bé hếch mặt lên, ra vẻ mình rất người lớn với Từ Lai, còn cố tình nhìn Cận Thời Xuyên một cái rồi tiếp tục, “Chị à, xin đừng bảo một người đàn ông là đáng yêu.”Từ Lai phì cười, ngẩng lên nhìn Cận Thời Xuyên. Một tay anh cầm hộp bỏng, một tay cầm Coca, trông dẫu khá tức cười nhưng không hề ảnh hưởng đến phong độ của gật đầu với thằng bé “Phải, phải phải, không được bảo một người đàn ông đáng yêu.” Nói xong thì nhìn lên Cận Thời Xuyên, cười đầy ngụ ý với chỉ là chút chuyện nhỏ này xen vào giữa lúc soát vé. Soát vé xong, Cận Thời Xuyên cúi đầu thì thầm theo kiểu đe dọa bên tai Từ Lai “Cứ nói đáng yêu nữa đi, anh sẽ cho em biết anh không đáng yêu thế nào.”Từ Lai bị hơi thở và giọng nói đàn ông làm cho đỏ bừng hai má. May là trong đây ánh sáng tối, màu đỏ của cô cũng được giấu người tìm tới chỗ của mình ngồi xuống. Màn chiếu vẫn đang phát trailer. Chẳng mấy chốc, người đi xem đã ngồi kín khán bé vừa nãy và mẹ cu cậu cũng đi đến lối nhỏ bên rìa. Thằng bé nhận ra hai người họ trước tiên, nói một câu rất ra dáng “Ồ, sao khéo vậy?”Cận Thời Xuyên không tỏ vẻ gì, Từ Lai giật giật khóe môi, gật gật đầu “Đúng vậy, khéo thật đấy.”Mẹ cậu bé giờ mới nhận ra người con mình chào hỏi là cặp đôi đẹp ngời ngời hồi nãy, chị chào họ một tiếng khách sáo “Là hai người à, lại gặp nhau rồi.”Phim sắp bắt đầu, các đèn đều tối đi. Cậu bé và mẹ ngồi xuống cạnh chỗ của Từ Lai. Phim bắt đầu phim này quả thực rất hay. Nó được kể qua cái nhìn của nữ chính là một bác sĩ không biên giới, nam chính là một cao thủ đánh đấm rất giỏi. Trên chiến trường ở miền nam Xu-đăng, họ cùng trải qua bạo loạn, chiến tranh, bệnh dịch, bị lính đánh thuê truy sát, dùng nghệ thuật quay phim đặc biệt để tái hiện lại sự nguy nan trong quá trình bác sĩ không biên giới cứu chữa các bệnh nhân, tranh chấp với tử thần, đồng thời với đó là nỗi tự trách, tức giận khi không thể cứu được phim có sự xuất hiện của đội lực lượng gìn giữ hòa bình, một người lính trong số họ trở thành bạn bè với nam nữ chính nhưng cuối cùng lại hy đến đây, Từ Lai liếc nhìn sang phía Cận Thời Xuyên. Cô chủ động đưa tay nắm tay anh. Đôi mắt người đàn ông chuyển sang nhìn thẳng vào mắt cô, mười ngón tay đan vào nhau đặt trên đùi anh rồi anh lại quay đi, tiếp tục xem Lai nhìn sang cậu bé ngồi kế bên. Cậu nhóc ngay từ đầu đã không hề nghịch ngợm, ngồi xem rất chăm khiến cô bất ngờ là, cô thấy khuôn mặt hai mẹ con được ánh sáng hắt từ màn chiếu tới, khuôn mặt người mẹ đẫm nước thích*MSF là tên viết tắt của tổ chức bác sĩ không biên giới, tiếng Pháp là Médecins sans frontières, là một tổ chức phi chính phủ quốc tế do một số bác sĩ người Pháp thành lập vào năm 1971 với mục đích nhân đạo. Tổ chức này đưa ra những cứu trợ y tế trong các trường hợp khẩn cấp như thiên tai, dịch bệnh, nạn đói hay chiến tranh… Bác sĩ không biên giới còn có những hoạt động dài hạn như cứu trợ sau các thiên tai, trong các cuộc xung đột kéo dài hay giúp đỡ những người lưu vong. MSF đã được trao giải Nobel Hòa bình vào năm 1999. Nguồn đồ các quốc gia có MSF đang thực hiện sứ mạng năm 2015
Tác giả Tiểu Lộ 筱露 Thể loại Ngôn Tình, Nguồn Trạng thái Full TRUYỆN GỐC PHIM CHIẾU SÁNG CHO EM TRẦN VỸ ĐÌNH - CHƯƠNG NHƯỢC NAM ĐÓNG CHÍNHThể loại Hiện đại, ngọt ngào, 1×1, HEMột câu chuyện tình yêu thanh mai trúc mã, khi trong đống đổ nát, nó lại nhận ra được mùi hương trên người cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ...
Truyen24 trang web đọc truyện online miễn phí giới thiệu bộ truyện "Thời Gian Như Hẹn" mới nhất và cập nhật nhanh nhất từ các nguồn, hỗ trợ đọc truyện trên mọi nền tảng thiết bị. Giới thiệu truyện Thời Gian Như Hẹn Thể loại Ngôn tình, Hiện đại, ngọt ngào, 1×1, HEĐộ dài Mở đầu + 80 chương + 01 ngoại truyện Văn án truyện Thời Gian Như Hẹn Một câu chuyện tình yêu thanh mai trúc mã, khi trong đống đổ nát, nó lại nhận ra được mùi hương trên người cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày.– Anh gả cho em nhé!– gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả Thời Xuyên Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện?Từ Lai Muốn trở thành người xứng với Thời Xuyên Anh chỉ là một tên Lai Không, anh là người hùng của và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành là người hùng của cô, cô là cuộc đời của gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết! Hãy tiếp tục đọc truyện “Thời Gian Như Hẹn“ full tại Truyện24 để theo dõi những diễn biến tiếp theo của bộ truyện
Download ebook Thời Gian Như Hẹn TRUYỆN GỐC PHIM CHIẾU SÁNG CHO EM TRẦN VỸ ĐÌNH - CHƯƠNG NHƯỢC NAM ĐÓNG CHÍNHThể loại Hiện đại, ngọt ngào, 1×1, HEMột câu chuyện tình yêu thanh mai trúc mã, khi trong đống đổ nát, nó lại nhận ra được mùi hương trên người cô, anh duỗi tay về phía cô, dường như cô đã thấy trước được mai này có một ngày.– Anh gả cho em nhé!– gian như hẹn, hây hây gió thổi, khoảng chừng mười năm, anh đến gặp cô lúc tươi đẹp nhất, nắm tay lần nữa, nghĩa là cả Thời Xuyên Thích đến thế, sao giờ mới xuất hiện?Từ Lai Muốn trở thành người xứng với Thời Xuyên Anh chỉ là một tên Lai Không, anh là người hùng của và đồng đội của anh là những anh hùng giữa thời bình, hy sinh bản thân vì bình yên của nhân dân và thành là người hùng của cô, cô là cuộc đời của gian như hẹn sẵn, năm tháng dần xóa câu chuyện ngọt ngào có tình cảm ôm ấp cũng có cả nhiệt huyết!
Cận Thời Xuyên đi họp trên trung đoàn, tan họp cái là định đánh bài chuồn ngay. Dẫu sao cũng đã được Lục Phương Kỳ tiêm cho một mũi dự phòng trước khi đi, chuyện lần trước xem mắt bị hỏng, lần này trung đội trưởng nhất định sẽ túm gáy lại tính ấy, Cận Thời Xuyên không nói gì, tự đánh xe đi. Có điều những lời Lục Phương Kỳ nói thì liên tục quẩn quanh trong đầu anh, lời nói khó nghe là lời thật, ba mươi sáu kế, chuồn là thượng sách. Ngờ đâu còn chưa kịp đứng dậy đã bị cặp mắt tinh tường của trung đoàn trưởng tia thấy.“Cận Thời Xuyên, đến phòng tôi.” Nói xong trung đội trưởng cứ thế đi trước.“Rõ.” Cận Thời Xuyên đáp mà chẳng hề quýnh Chí Hào, một đồng chí từng cùng đại đội với Cận Thời Xuyên, năm ngoái mới được điều sang làm phòng cháy, thấy anh đang định chuồn rồi lại làm ra vẻ không hề hoảng hốt là đại khái đoán được ngay, thầm cười trộm một ta cầm tài liệu đi qua chỗ Cận Thời Xuyên nói bằng giọng hơi có vẻ hả hê “Lại đắc tội trung đoàn trưởng hả?”Cận Thời Xuyên thấy Chu Chí Hào cười phớ lớ bèn cầm xấp tài liệu đập vào người anh ta “Đừng đùa với tôi, biến!”Chu Chí Hào nhìn theo bóng lưng Cận Thời Xuyên không khỏi hoài niệm những tháng ngày từng chiến đấu kề vai sát cánh với phòng của trung đoàn tiếng gõ cửa rồi Cận Thời Xuyên hô to, rõ, dứt khoát “Báo cáo.”“Vào đi.”Cận Thời Xuyên mở cửa vào phòng, đóng cửa lại, nghiêm trang chào đồng chí trung đoàn trưởng đang ngồi sau bàn làm việc “Trung đoàn trưởng.”Văn Khánh Quốc năm mươi tuổi, thích vận động, cơ thể khỏe mạnh, rất có phong độ, ngẩng đầu nhìn Cận Thời Xuyên rồi hỏi anh ta “Không có gì nói với tôi hả?”“Báo cáo, không có.” Cận Thời Xuyên lập tức trả Khánh Quốc lấy tay đập bàn “Dám nói không có với tôi à?”Cận Thời Xuyên biết không trốn được, đành nhìn về phía Văn Khánh Quốc nói “Hôm ấy có tình huống khẩn cấp nên không đi được ạ.”“Vớ vẩn.” Văn Khánh Quốc trừng mắt, chỉ tay vào Cận Thời Xuyên cao to lừng lững đứng trước mặt, “Một cái xe tự bốc cháy mà cần cậu phải đích thân dẫn đội hả, cái thằng này, rõ ràng là cậu muốn trốn gặp con gái nhà người ta.”“Gần điểm cháy có trạm xăng dầu, cái này có ghi trong báo cáo ạ.”“Đừng có hòng lừa tôi, tôi cũng có cơ sở ở đây đấy, tình huống có nghiêm trọng không tôi lại không biết sao? Thằng oắt con nhà cậu rõ ràng cố ý.”Cận Thời Xuyên đứng nghiêm, người ta đã định tội mình rồi, còn phản bác làm gì nữa, sự thật cũng đúng là đã nghĩ như vậy, cho nên chỉ có thể đứng im thin thít nhìn Văn Khánh Quốc, để mặc ông thích nói gì thì Khánh Quốc thấy Cận Thời Xuyên như vậy thì dở khóc dở cười, thằng bé này chuyên gia xài chiêu im lặng là vàng này với ông. Văn Khánh Quốc thở dài “Sắp xếp cho cậu thi sát hạch thì cậu trì hoãn, giới thiệu đối tượng cho cậu thì cậu chuồn mất. Thời Xuyên, hôm nay cậu đứng đây nói thẳng ra cho tôi nghe xem, rốt cuộc thì cậu muốn thế nào hả?”“Cháu không muốn cởi bỏ cảnh phục, một ngày làm lính chữa cháy, cả đời là lính chữa cháy, hoặc đến tuổi bị bắt phải về hưu hoặc là nằm lại nơi cứu hộ.” Cận Thời Xuyên đáp rất nhẹ nhàng nhưng nội dung thì nặng nề, dừng một chút rồi mới nói tiếp, “Tạm thời cháu không có ý định thay đổi chức vụ, còn về chuyện tìm đối tượng, cháu không muốn hại con gái nhà người ta đâu ạ.”Lính chữa cháy cực kỳ khó lấy vợ vì họ chẳng thể nào cho nửa kia một cuộc sống an ổn, bầu bạn sớm tối, càng không thể đảm bảo sẽ đầu bạc răng long, suốt đời suốt kiếp.“Nghĩa vụ của người lính là gì?” Văn Khánh Quốc hỏi.“Tuyệt đối phục tùng mệnh lệnh cấp trên ạ.” Cận Thời Xuyên Khánh Quốc gật đầu, cái cây non tốt thế này sao có thể để nó mọc ở vệ đường, những đứa tố chất kém hơn thằng bé mà cầu vai còn đã nhiều hơn nó một vạch rồi, người lính giỏi nằm trong tay ông sao có thể để chịu cảnh thua kém những người khác.“Cậu biết thế là tốt, bữa sau bố trí cho cậu thi sát hạch lần nữa, cứ thử chống đối tôi nữa xem.”Cận Thời Xuyên thở dài đầu hàng, nói thế thì bảo anh còn nói gì được nữa, có nói cũng vô Khánh Quốc phẩy tay “Được rồi, về đi.”Cận Thời Xuyên đứng nghiêm chỉnh chào theo quân lễ rồi mở cửa ra cánh cửa một lần nữa được đóng lại, Văn Khánh Quốc lắc đầu, có gia thế tốt như vậy, người lính tốt như vậy, thế mà hết lần này đến lần khác cứng đầu cứng cổ đòi ở lại đội chữa cháy cho kỳ được, lỡ như có một ngày thì ông biết ăn nói thế nào với người ta chứ? Cứ nghĩ đến là thấy mệt cả Thời Xuyên đánh xe ra để quay về đội, mới ra được đến cổng của trung đoàn thì tin báo tin nhắn điện thoại vang lên. Anh liếc nhìn qua dãy số người gửi, kể từ sau hôm cô ta gửi cho anh cái tin nhắn kỳ quặc kêu cố gắng học tập, phấn đấu mỗi ngày thì không liên lạc gì nữa, không ngờ hôm nay lại bắt lúc chờ hết đèn đỏ, anh mở tin nhắn ra xem, vẫn cụt ngủn giống lần Khi nào được nghỉ?Cận Thời Xuyên ngẫm nghĩ một chút rồi dứt khoát bấm gọi Lai qua thành phố bên cạnh chơi mấy hôm, hôm nay vừa về liền đến trung tâm chó tìm kiếm cứu hộ LT. LT là một tổ chức cứu trợ khẩn cấp tư nhân phi lợi nhuận ở Trung Quốc, phân bố khắp mấy chục tỉnh và khu tự trị trên cả nước. Trung tâm ở Du Giang cũng khá có tiếng, có điều tình nguyện viên ở đây đều vướng công việc chính của mình, dẫu sao thì chỗ này cũng đâu có khả năng chi trả đồng trưởng Lão Phan thấy Từ Lai đang ở sân huấn luyện vui vẻ chơi với Bình An nên không quấy rầy mà đi thẳng vào trong Lai huấn luyện Bình An một lượt rồi thưởng cho nó chơi bóng còn mình thì lấy điện thoại ra xem, đột nhiên nhớ ra Cận Thời Xuyên vẫn chưa trả lời tin nhắn hôm bữa của mình, mấy hôm nay bận cũng quên béng mất. Thế là cô hí hoáy với chiếc điện thoại, gửi cho anh một tin nhắn hỏi xem khi nào được bao lâu sau thì được gọi lại. Từ Lai vừa nhìn thấy màn hình báo cuộc gọi đến liền cười tươi như hoa, xoa đầu Bình An đi nhặt bóng về cho cô rồi lại thuận tay móc quả bóng nó đang ngậm ném vèo đi. Bình An lập tức cong đuôi đuổi theo.“Giờ có rảnh không?” Điện thoại vừa thông, giọng nói trầm trầm quyến rũ của anh liền vang lên, có điều rất bình Lai cảm thấy giọng nói dễ nghe này rất hay, vấn đề là tại sao lại cảm thấy nó miễn cưỡng thế nhỉ?Chẳng liên quan đến cô! Từ Lai cười, đáp ngay “Có! Có rảnh ạ!”Cận Thời Xuyên nghe kiểu gì cũng thấy giọng nói này rất vui vẻ, anh húng hắng giọng rồi bảo “Giờ tôi có thời gian gặp cô này.”“Ồ.”“Ồ cái gì, có gặp không?” Cận Thời Xuyên bất giác chẳng hiểu tại sao mình lại thấy hơi bực bội nữa.“Gặp chứ!” Giọng nói của Từ Lai trong trẻo, nhẹ nhàng như đám mây trắng trên kia đang bồng bềnh trôi giữa bầu trời xanh, mềm mại vô tận.“Gặp ở đâu?”“Trung tâm chó tìm kiếm cứu hộ LT.”“Biết rồi.” Cận Thời Xuyên nói xong là cúp điện thoại Lai nghe thấy âm báo tút tút, bất giác bật cười, hồi đó Cận đại ca không lạnh lùng thế này.“Bình An, quay về.” Từ Lai gọi Bình An đang chơi vui vẻ một tiếng, nhóc con lập tức liền chạy về phía Lai ngồi khoanh chân, chỉ một ngón tay ra lệnh cho Bình An vừa chạy tới “Ngồi.”Bình An thè lè lưỡi ra ngoài, ngoan ngoãn ngồi xuống bãi cỏ, trông giống y như đúc dáng vẻ Truy Phong năm Lai vươn tay vuốt bộ lông màu nắng của Bình An, cười rồi bảo “Tí nữa sẽ giới thiệu với mày chủ nhân tương lai của mày nhé.”Bình An sủa gâu gâu mấy tiếng, đôi mắt đen láy sáng ngời chăm chú nhìn Từ Lai.“Sao? Không vui à?” Từ Lai nhìn là biết ngay tâm trạng của nó, tay từ vuốt chuyển thành vỗ nhẹ, “Yên tâm, mày nhất định sẽ thích anh ấy.”Cận Thời Xuyên lái xe đến cổng trung tâm. Cửa chính có ba-ri-e chặn, bảo vệ gác cổng vừa trông thấy Cận Thời Xuyên liền vội ấn nút mở thanh chắn rồi tươi cười chào hỏi “Lâu lắm mới thấy đội trưởng Cận tới!”“Cảm ơn anh Vương.” Nói xong anh liền lái xe vào xe cẩn thận xong, Cận Thời Xuyên vừa xuống xe liền gặp ngay Lão Phan đang đứng ở đầu thềm nhà văn phòng. Anh cười một cái chào hỏi rồi đi về phía đó.“Sao ông lại tới đây?” Lão Phan từng là đồng chí chiến hữu với Cận Thời Xuyên, sau khi giải ngũ thì tham gia trung tâm cứu trợ LT. Sau khi Cận Thời Xuyên cũng quay về Du Giang thì bữa nào được nghỉ, rảnh rỗi là lại qua tìm Lão Phan uống mấy chén.“Gặp một người.” Cận Thời Xuyên cười Phan thấy Cận Thời Xuyên mặc đồng phục thẳng thớm trông tuấn tú, phong độ thì đập đập lên cánh tay anh “Bảo tôi nói xem bộ quần áo nào đẹp nhất, thì nhất định là bộ đồng phục này, còn nếu hỏi tôi ai là người mặc cảnh phục chuẩn nhất thì đây sẽ đáp ngay là ông.”“Không nỡ thế sao còn xin nghỉ?”“Còn cách nào khác nữa đâu, vợ con quan trọng hơn hết mà.” Lão Phan vừa nhắc đến bà xã là khuôn mặt lập tức rạng ngời hạnh phúc, nhìn Cận Thời Xuyên hỏi, “Ông đấy, đẹp trai nhất nhì thế này, sao còn chưa thấy tính toán gì việc cả đời hả?”Cận Thời Xuyên chẳng còn gì để nói nữa rồi, hôm nay làm sao mà gặp ai cũng thấy hỏi chuyện này thế chứ, anh lắc đầu “Vội gì.”“Sắp ba mươi rồi, tìm dần đi thôi.” Lão Phan biết Cận Thời Xuyên khá rõ, thằng cha này giờ trông thì chững chạc vậy chứ năm đó lúc mới vào doanh trại là diện đầu bò đầu bướu hạng nhất. Quân ngũ đúng là một cái lò luyện khổng lồ, tôi luyện cậu ta tốt đến nhường Thời Xuyên chỉ cười suông, không đáp Phan cũng tự biết mình chẳng nói nổi thằng cha này đâu mà, bỗng dưng nhớ ra cậu ta bảo đến đây gặp một người, thế là hỏi một lèo “Ông bảo là đi gặp một người nhỉ? Ở đây hả? Ai thế?”“Một cô gái.” Cận Thời Xuyên lập tức nhận được cái nhìn đầy ẩn ý của Lão Phan.“Ái chà, mới vừa bảo ông nên đi tìm đi, thì ra là đã hẹn hò rồi hả? Được lắm! Hại tôi mất công lo thừa, có điều nghĩ sao mà lại hẹn ở chỗ này? Cô bé kia là tình nguyện viên à?” Lão Phan tiếp tục khai Thời Xuyên cũng không biết giải thích thế nào, chỉ có thể nói “Không phải, đừng hiểu lầm, là chuyện nghiêm chỉnh đấy, người ta hẹn tôi đến, tôi cũng đang không biết sao lại hẹn ở chỗ này nữa.”Lão Phan hỏi lại ngay “Ai thế?”“Tôi không biết tên cô ta.”“Hôm nay nhóm bọn tôi chỉ có một cô gái thôi, đang ở sân huấn luyện đấy, tôi dẫn ông đi xem xem có đúng không.” Lão Phan thực không tài nào hiểu nổi, hẹn người mà lại không biết tên, làm với chả đến sân huấn luyện, nhìn từ xa có thể trông thấy một người một chó đang nằm trên bãi cỏ, trông rất tùy tiện. Lão Phan vừa chỉ tay vừa nói cho Cận Thời Xuyên biết “Em ấy là Từ Lai, huấn luyện viên huấn luyện chó có tiếng ở Mỹ, hơn nữa hình như còn là chuyên gia nghiên cứu giống chó gì đó nữa kia, tóm lại là một cô gái tuổi trẻ tài cao. Hơn nữa, ông không tưởng tượng nổi đâu, em ấy còn từng trải qua thảm họa động đất ở Dương Xuyên cách đây chục năm, là một trong những người sống sót đấy.”“Từ… Lai?” Cận Thời Xuyên nhẩm lại tên cô, bỗng nhiên bật cười, mọi chuyện cũng dần dần sáng tỏ hẳn.…“Em gái à, em đừng sợ, bọn anh nhất định sẽ cứu em ra.”“Vâng, em không sợ, em không sợ đâu ạ.”“Ừ, thế em tên là gì?”“Em là Từ Lai, “từ lai” trong “thanh phong từ lai” ạ.”
truyện thời gian như hẹn