Thâu tóm cẩm nang du lịch Cebu cực đã trong lòng bàn tay. du lịch Cebu đềulà những từ khóa HOT trên bản đồ du lịch châu Á. Có phải đây là lý do bạn đang tìm hiểu thông tin và truy cập các mạng xã hội trong thời gian du lịch. Du lịch đảo Cebu, trong hành lý của bạn Tây Bắc đã trở thành một dấu ấn không phai mờ trong suy tưởng như: Hoà Bình, Điện Biên, Sơn La, Phong Thổ và Lai Châu. Giấc mơ được tới thăm vùng đất tráng lệ và nên thơ nay nhiều người muốn đặt chân đến một lần. Cả vùng núi đất đai với những đồng bào dân Ngày 11/10, Đồn Biên phòng Hướng Lập (BĐBP Quảng Trị) cho biết, trong đêm 10/10 tại km 169+100 đường Hồ Chí Minh nhánh Tây (thôn Cợp, xã Hướng Lập, huyện Hướng Hóa, Quảng Trị) đã xảy ra sạt lở lớn. Sạt lở lớn chia cắt tuyến đường Hồ Chí Minh nhánh Tây Quảng Trị Mạnh tay xử lý thanh thiếu niên đua xe trái phép. Thứ tư, 07/09/2022 07:27. Chế độ bảo vệ mắt. Cùng với đẩy mạnh công tác tuyên truyền, Công an huyện Đak Đoa (tỉnh Gia Lai) đã tập trung ngăn chặn, xử lý tình trạng thanh-thiếu niên tụ tập điều khiển xe máy với tốc độ Đừng để dao, nĩa, muỗng đã dùng đụng mặt bàn. Đừng cầm dao, nĩa mãi trong tay sau khi đã dùng nĩa đưa thức ăn vào miệng mà đặt chúng trên dĩa, khi muốn ăn nữa lại cầm chúng lên. Nếu dao, nĩa, muỗng bị rơi xuống sàn phòng trong lúc ăn, đừng nhặt chúng lên, hãy ra hiệu cho tiếp viên đem cái sạch. Bánh mì Mới đây, trọng tài chính của trận đấu năm xưa là ông Ali Bin Nasser đã tuyên bố sẽ tiến hành đấu giá quả bóng trong bàn thắng 'Bàn tay của Chúa' với giá khởi điểm 2,8 triệu USD tương đương với 68 tỷ đồng. Ông Nasser tin rằng đây là thời điểm thích hợp để chia sẻ kỷ vật quý giá của bóng đá thế giới với người hâm mộ. Trân Châu - Bảo Châu - Trà sữa thì đặt trên bàn,tay em thì đặt trên bàn tay anh DAN47 18/04/2021 | 0 Nhận Xét | lượt xem | Sửa bài Song sinh Châu Châu dễ thương ndVQti. Tên gốc Chưởng thượng Ly Châu Diệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là một mỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết chết. Diệp Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo chơi. Người đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô cùng. Thế nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra hơi. Cuối cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh mạng. Diệp thừa tướng xưa nay không sợ trời không sợ đất vội túm lấy con gái mình, kề sát bên tai nàng thì thầm “Đây là Nhiếp chính vương, chính là Tần vương mới dẫn theo mười vạn quân tới kinh đô uy hiếp hoàng đế. Con gái bảo bối của cha, chúng ta tìm người dịu dàng một chút, đừng chọn vị sát thần này.” Về sau, Nhiếp chính vương ôm Tiểu Ly Châu đáng thương vào trong lòng mình “Ngoan, lại gần thêm chút nữa.” Chỉ có Nhiếp chính vương tự mình biết, hắn thích tiểu mỹ nhân này đã bao lâu rồi. anhnguyenflypro Thành viên tích cực Tham gia 21/8/2018 Bài viết 692 Đã được thích 3 Điểm thành tích 18 LY CHÂU TRONG LÒNG BÀN TAY Tác giả Phân Phân Hòa Quang Thể loại Cổ đại, cung đình hầu tước, trời đất tác thành, sát thần lạnh tâm lạnh tính, độc ác tàn nhẫn - tiểu cô nương hòn ngọc quý xinh đẹp yếu ớt, SỦNG_SẠCH_NGỌT, cung đấu gia đấu nhẹ, hài hước, nhẹ nhàng, HE Độ dài 112 chương Tình trạng Hoàn edit. Diệp gia mấy đời trung lương lại đều là quan văn. Thừa tướng Diệp Phụ An tuy rằng thủ đoạn độc ác, tác phong khiến một số người sợ hãi, nhưng nàng dâu cực phẩm là một lòng trung thành với nước với dân. Hoàng đế không có thành tựu gì quá lớn, tầm tầm thường thường hoàn toàn dựa vào trung thần. Diệp Ly Châu chính là hòn ngọc quý trên tay Diệp thừa tướng. Từ khi sinh ra sức khỏe của nàng đã không tốt. Khi còn bé, cao tăng nói nàng muốn sống tiếp, tốt nhất là phải xuất gia, sống cả đời trong chùa, cơm canh đạm bạc, làm bạn với nhang đèn. Chỉ là, cha của Diệp Ly Châu thương yêu nàng như thế, sao nỡ lòng để nàng xuất gia làm ni cô. Năm Diệp Ly Châu được ba tuổi, bà vú của nàng nhất thời sơ ý, hại nàng bị lạnh một đêm, bệnh nặng một trận, sốt cao tới nỗi suýt nữa thì chết non. Diệp thừa tướng mời danh y chữa bệnh cho nàng, miễn cưỡng bảo vệ được tính mạng. Thế nhưng, vào năm Diệp Ly Châu được năm tuổi, Diệp thừa tướng nhìn thân thể nàng càng ngày càng suy yếu, cũng không dám giữ nàng ở nhà nữa, mà đưa Diệp Ly Châu đến Minh Phật Tự, từ đó chỉ có ngày lễ ngày tết, Diệp thừa tướng mới có thể tới gặp Diệp Ly Châu một lần. Diệp Ly Châu sống gần mười năm trong chùa, ăn ở như một nhà tu hành chỉ là không xuống tóc, nàng cảm thấy bản thân lục căn chưa sạch, hồng trần chưa dứt, không thích hợp xuất gia. Đến năm nàng mười lăm tuổi, Diệp thừa tướng đón nàng xuống núi. Bởi vì sống lâu trong chùa, các ni cô trong chùa từ trước đến nay không thảo luận về dung mạo của con gái, nhưng thật tâm mà nói, dáng dấp của Diệp Ly Châu cực kỳ động lòng người đúng là một báu vật trời ban, thê nhưng chính nàng lại không biết. Vẻ đẹp của Diệp Ly Châu, không thể dễ dàng nói ra miệng. Vừa thuần khiết lại quyến rũ, nơi nơi đối lập nhau. Điểm chu sa giữa ấn đường, có lúc khiến người ta cảm thấy nàng ngây thơ hồn nhiên, có lúc khiến người ta cảm thấy xinh đẹp mê người. Tuổi tác của nàng tuy nhỏ, cử chỉ lại vô cùng mềm mại, như liễu yếu đón gió, màu da như băng như tuyết, quyến rũ tự nhiên, nhất là một đôi mắt hoa đào hàm chứa một đầm nước xuân, lúc nào cũng như đang mê hoặc người khác. Diệp Ly Châu xuống núi, xác định chưa chắc sống qua được mùa đông năm sau. Thế nhưng ngoài ý muốn, nàng lại gặp được Tần vương Đề Kiêu. Diệp Ly Châu phát hiện mỗi lần đến gần Đề Kiêu bệnh tình của nàng sẽ suy giảm đi một chút. Tần Vương Đề Kiêu thân cao chín thước, dung mạo như ngọc, văn võ song toàn nhưng lại lạnh tâm, lạnh tính. Mọi người đều biết Tần Vương là một sát thần đến Hoàng đế cũng phải nể sợ hắn. Chị ruột của Đề Kiêu chính là Hoàng Hậu, Thái tử điện hạ là cháu ngoại trai của Đề Kiêu. Nhưng tất cả thành tự của hắn đều do đổ máu mà có được. Đề Kiêu xưa nay luôn thiên vị cháu ngoại trai thông minh nghe lời này của hắn nên cũng không có thiện cảm với Diệp thừa tướng. Thái tử xuất thân cao quý lại là dòng chính, nhưng một đám văn thần dưới tay Diệp Phụ An, lại chưa bao giờ nghiêng về phía Thái tử. Đương nhiên, Diệp thừa tướng cũng không thiên vị người khác. Ban đầu Đề Kiêu có ý tác hợp Diệp Ly Châu cho cháu ngoại Thái tử của mình nhằm mục đích dùng quan hệ thông gia để lôi kéo Diệp thừa tướng, nhưng đến khi gặp được nàng rồi hắn lại đổi hướng thành tác hợp cho bản thân. “Trên lầu ngắm núi, đầu tường ngắm tuyết, trước đèn ngắm trăng, trong thuyền ngắm ráng chiều, dưới ánh trăng ngắm mỹ nhân, đây đều là những cảnh tượng tuyệt đẹp. Hắn vốn tưởng rằng, ngày đó dưới ánh trăng, bởi vì ánh trăng mông lung, nên Diệp Ly Châu đã tăng thêm mấy phần sắc đẹp, giờ đây nhìn nàng dưới ánh mặt trời, hắn phát hiện Diệp Ly Châu càng đẹp hơn.” Đề Kiêu là người mạnh mẽ, từ trước tới giờ đều nói chuyện dựa vào thủ đoạn, hắn cũng yêu thích người mạnh mẽ, không ngờ có một ngày, người được ưa thích nhất trong mắt hắn, lại là một tiểu mỹ nhân bệnh tật gió thổi một cái đã ngã. Bản thân Đề Kiêu nhiều năm qua thanh tâm quả dục boss la nu phu. Bình thường hắn rất ghét mùi son phấn trên người đàn bà, ghét nhất nơi trăng hoa Tần lâu Sở quán, cho nên tới giờ vẫn cô đơn lẻ bóng. Nữ nhân với hắn mà nói, là đứa con ghẻ trắng mịn vừa thơm vừa giả dối, khiến hắn chán ghét, nhưng mà, Diệp Ly Châu lại không giống vậy. Bởi vì từ nhỏ nương nhờ cửa phật, là nơi thanh tịnh nhân từ nên tích cách của Diệp Ly Châu cực kì đơn thuần, trong sáng. Trên người nàng cũng không có mùi phấn son dung tục. Duyên phận giữa Đề Kiêu và Diệp Ly Châu là do trời đất tác thành, thế nhưng để cưới được mỹ nhân về nhà Đề Kiêu cũng gặp không ít trắc trở từ nhạc phụ đại nhân, từ tranh chấp trong triều cho đến bên ngoài. “Ly châu trong lòng bàn tay” là một bộ truyện sủng ngọt. Nam chính mạnh mẽ, lạnh lùng. Nữ chính yếu ớt, bánh bèo. Cung đấu, gia đấu không quá gay gắt. Nội dung ít mâu thuẫn, cao trào nhưng bù lại một vài tình tiết xen lẫn khá hài hước, dễ thương. Bản edit rất mượt mà, mạch lạc tuy nhiên có một vài chỗ mình không thích lắm, bởi vì đây là truyện cổ đại nhưng nhiều chỗ các bạn dịch lại dùng từ chưa được thuần cổ. Nói chung truyện vẫn khá hay và đáng đọc ạ. “Đề Kiêu ôm nàng vào lòng, dù cách khôi giáp lạnh như băng, cũng có thể cảm nhận được sự ấm áp của nàng “Diệp Ly Châu, sau này, ta sẽ thương nàng cả đời, sẽ đối tốt với nàng, sẽ không rời xa nàng nữa.” Hắn cao lớn như ngọn núi, sau khi cưới nàng chọc tức vợ yêu mua một tặng một, hai người chính là những người thân thiết nhất, hắn sẽ chống đỡ một mảnh trời cho nàng, không để cho nàng khóc, sẽ chỉ che chở nàng, để cho nàng mãi mãi ngây thơ. Diệp Ly Châu không hiểu tại sao Đề Kiêu lại đột nhiên nói những lời này. Nàng gật đầu, ôm lại Đề Kiêu, mặc dù cả người hắn đều là vết máu, mùi máu tanh trên người rất nặng. Bộ dạng này của hắn hệt như là người đi ra từ đống xác chết, rất dễ làm cho người khác sợ hãi. Nhưng Diệp Ly Châu không sợ hắn. Nàng muốn ở bên cạnh hắn mãi mãi.” Xem thêm các chủ đề tạo bởi anhnguyenflypro Các chủ đề tương tự - Review Truyện Sói Đến Rồi - Tác Giả Loan - Cùng Review Truyện Ngôn Tình Full Kế Hoạch Theo Đuổi Vợ Yêu - Review Truyện Châu Sinh Như Cố - Châu Tấn Và Cao Thánh Viễn Công Bố Ly Hôn Sau Sáu Năm Chung Sống - Review Truyện Tàng Châu Nhabep9x Thành viên chính thức Tham gia 20/12/2020 Bài viết 180 Đã được thích 1 Điểm thành tích 18 Chia sẻ trang này Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay Tác giả Phân Phân Hòa Quang vừa giới thiệu một bộ truyện mới thuộc thể loại ngôn tình. Với cặp đôi Nhiếp chính vương mạnh mẽ và mỹ nhân yểu điệu cùng phần văn án thu hút chắc chắn Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay sẽ không làm cho bạn thất vọng. Nếu bạn thích sủng, không cẩu huyết, muốn đổi gió sau khi đọc truyện ngược và rối não thì đây là lựa chọn đáng để ánDiệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là mộtmỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh giá Phân Phân Hòa Quang Tác giả Phân Phân Hòa Quang vừa giới thiệu một bộ truyện mới thuộc thể loại ngôn tình. Với cặp đôi Nhiếp chính vương mạnh mẽ và mỹ nhân yểu điệu cùng phần văn án thu hút chắc chắn Ly Châu Trong Lòng Bàn Tay sẽ không làm cho bạn thất vọng. Nếu bạn thích sủng, không cẩu huyết, muốn đổi gió sau khi đọc truyện ngược và rối não thì đây là lựa chọn đáng để ánDiệp Ly Châu có diện mạo băng thanh ngọc khiết, là mộtmỹ nhân yểu điệu. Năm nàng đến tuổi cập kê, lại chẳng ai dám tới cửa cầu hôn. Người người đều biết, thân thể Diệp Ly Châu yếu ớt, đi hai bước cũng phải có người dìu, Thừa tướng lại là người yêu thương con gái như mạng. Cưới một mỹ nhân bệnh tật như vậy về nhà, hầu hạ hơi không tốt một chút, nhất định sẽ bị Diệp thừa tướng lòng dạ ác độc, thủ đoạn đen tối cho người giết Ly Châu cũng rất phiền muộn, thân thể nàng mỗi ngày một kém đi. Lúc đang an tâm chờ chết, thì có một người đàn ông lạnh lùng thường thường tới phủ Thừa tướng dạo đó thân cao dáng ngọc, dung mạo như người trời, chẳng qua là quá mức băng lãnh, ánh mắt nhìn về phía Diệp Ly Châu cũng đáng sợ vô nhưng, hễ Diệp Ly Châu tới gần người này, thì thân thể ốm yếu của nàng lại khôi phục lại mấy phần, một khi người ấy rời xa, nàng lại thở chẳng ra cùng có một ngày, Diệp Ly Châu có phần tâm cơ làm bộ sảy chân ngã sấp xuống, dự định tới gần người đàn ông đó hòng kéo dài sinh mạng. Người dịch LC + Chim Ba Chân Mảng da thịt bị Đề Kiêu nắm lấy ngứa ngứa tê tê, Diệp Ly Châu không rút tay ra, chỉ nói “Nơi này có gió, đại nhân không nên ngủ ở đây.” Đề Kiêu buông nàng ra, đứng dậy, trong tay hắn đang cầm cái áo choàng của nàng. Chất vải bằng gấm xanh, mềm mịn trơn nhẵn, cảm giác sờ vào cực tốt. Trên người nàng quả thực quá thơm, vừa đến gần, Đề Kiêu đã có thể ngửi thấy mùi thơm trên người nàng. Thật ra chỉ là hương thơm nhàn nhạt, nhưng Đề Kiêu đối với mùi hương trên người Diệp Ly Châu nhạy cảm khác thường. Đề Kiêu đưa áo choàng qua “Áo choàng của nàng.” Diệp Ly Châu vươn tay ra nhận “Ta sợ chàng bị gió thổi mà sinh bệnh.” Bị gió thổi sinh bệnh? Mùa đông ở Hàm Châu lạnh thấu xương, hắn mặc áo giáp lạnh như băng luyện binh, cũng chưa từng sinh bệnh. Đề Kiêu cũng không đặt áo khoác vào tay Diệp Ly Châu. Hắn khẽ rũ một cái, áo choàng mở rộng ra, gấm xanh dưới đèn phản chiếu ánh sáng nhu hoà nhàn nhạt “Thân thể ta tốt, không cần.” Diệp Ly Châu còn chưa kịp phản ứng, áo choàng đã phủ lên người nàng. Đề Kiêu giúp nàng cột lại đai áo, lại kéo mái tóc dài đen như mực của nàng ra ngoài. Đứng gần như vậy, Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu bao phủ, nàng có thể ngửi thấy mùi thơm thanh đạm của cây tuyết tùng trên người hắn. Thứ mùi này kích thích thần kinh, chóp mũi Diệp Ly Châu khẽ chuyển động, hít sâu một hơi. Ngón tay thon dài của Đề Kiêu xuyên qua mái tóc dài xinh đẹp của Diệp Ly Châu, bị bản năng cơ thể ảnh hưởng, Diệp Ly Châu không tự chủ được cọ cọ vào tay Đề Kiêu. Nàng ấm áp mềm mại, nhẵn nhụi, mịn màng, giống như đóa hoa quỳnh trân quý nở ra ngắn ngủi trong đêm đen. Tay Đề Kiêu hơi cứng đờ. Hắn gom mái tóc dài của Diệp Ly Châu lại rồi kéo ra. Cả người Diệp Ly Châu tê tê, bờ vai mềm yếu vô cùng. Nàng nhìn chằm chằm lồng ngực rộng lớn của Đề Kiêu, dựa sát về phía trước. Còn chưa kề sát vào, cái gáy đã bị người nắm lấy. Đề Kiêu nói “Đứng cho vững.” Hai chân Diệp Ly Châu mềm nhũn, căn bản không đứng vững được. Nàng vừa vì phản ứng của mình mà xấu hổ, vừa vì bản năng cơ thể khiến nàng vô cùng khát khao Đề Kiêu. Diệp Ly Châu ảo não lùi về sau hai bước “Xin lỗi.” Đề Kiêu thấy nàng thế mà lui về phía sau, sắc mặt lạnh đi một chút. Diệp Ly Châu không biết nên che giấu sự bối rối của mình thế nào, nàng không tiện nói ra chân tướng. Nếu như nàng nói, nàng gặp người khác đều không có việc gì, nhưng gặp được hắn, thì đầu cũng không đau nữa, lưng cũng không mỏi nữa, lúc chạm vào hắn cả người còn thoải mái như ngâm mình trong suối tiên, người này nhất định sẽ cho rằng nàng là kẻ điên. Mặc dù sự thật đúng là như vậy. Đề Kiêu nói “Trên miệng nàng bôi thứ gì thế?” Diệp Ly Châu thấy hắn vậy mà chủ động nói chuyện, ngón tay trắng nõn nhẹ nhàng sờ lên cánh môi của mình, ngẩng đầu nhìn Đề Kiêu “Là son, ép cánh hoa hồng ra nước, rồi hong khô, sẽ thành son.” Đôi mắt nàng long lanh, ngón tay chạm vào bờ môi, màu đỏ kiều diễm ướt át cùng với ngón tay trắng như tuyết của nàng, tạo thành hai màu tương phản, vô cùng mê hoặc. Đề Kiêu cúi đầu, ngón tay hắn thô ráp, quanh năm quen cầm đao kiếm, ngược lại là lần đầu tiên chạm vào đôi môi mềm mại của thiếu nữ. Diệp Ly Châu bị hành động của hắn dọa sợ, cả người sững sờ không cả nhúc nhích. Ngón tay hắn lau đi màu son trên môi Diệp Ly Châu “Không đẹp.” Thật ra là rất đẹp, có điều hắn không muốn để người khác nhìn thấy, chỉ muốn một mình hắn thấy. Mang nàng về giấu đi một mình ngắm. Cánh môi của Diệp Ly Châu quá mềm mại, bị hắn lau qua hơi hơi đau. Chờ Đề Kiêu buông tay, nàng liếm môi, cảm giác thỏa mãn khó có thể diễn tả bằng lời tràn đầy trong lòng Diệp Ly Châu. Đề Kiêu phát hiện sắc mặt tiểu cô nương đỏ ửng tựa đóa hoa hồng. Trong quá khứ, nàng đều là xanh xao mệt mỏi, hoàn cảnh đỏ mặt như này ngược lại cũng không thường thấy. Diệp Ly Châu bị Đề Kiêu mê hoặc đến choáng váng, quên mất bản thân đang ở nơi nào, cũng quên mất sự dè dặt mà bản thân nên có “Lau sạch rồi sao?” Đôi mắt nàng mờ mịt, giống như ăn được thứ gì cực kỳ ngon miệng, lông mi vểnh lên, vòng cung đuôi mắt mềm mại xinh đẹp, đáy mắt như hồ nước trong veo. Lúc này Đề Kiêu đã nhận ra có điều không đúng. Hắn biết, Diệp Ly Châu không phải là một cô nương to gan như vậy. Lần trước tên phế vật nhị hoàng tử Triệu Dật kia tạo cảm giác tồn tại trước mặt Diệp Ly Châu, liền bị nàng làm mặt lạnh. Vì sao nàng quyến luyến hắn như vậy? Nàng cũng vừa gặp đã yêu sao? Bóng đêm sâu thẳm, Đề Kiêu tiến lên từng bước. Lý trí cùng ham muốn của Diệp Ly Châu đấu tranh, nàng lui về sau một chút, lại bước lên trước một chút. Lý trí nói với nàng rằng, nàng không thể duy trì khoảng cách gần như vậy với người đàn ông này, nhưng mà, thân thể nàng lại rất cần người này. Cảm giác bị áp bức mà hắn cho nàng vượt qua sự vui sướng, cuối cùng Diệp Ly Châu vẫn lựa chọn lùi về phía sau, trâm ngọc trên tóc nàng lay động hai cái, vàng ngọc châu báu va vào nhau, phát ra âm thanh lanh lảnh. Không đợi nàng lùi ra khỏi đình, Đề Kiêu đã nắm lấy cằm của nàng. Giống hệt như trong mơ, hắn ở trên cao nhìn xuống, nàng chật vật không chịu nổi, nhưng hắn lại sạch sẽ chỉnh tề. Ngón trỏ của Đề Kiêu vuốt ve cằm Diệp Ly Châu, đầu ngón tay nhẹ nhàng quét qua cánh môi nàng “Tâm ý của nàng, ta đều biết cả rồi.” Diệp Ly Châu “???” Tâm ý của nàng? Tâm ý nào của nàng? Đề Kiêu hơi hơi cúi đầu. Trong mơ là trong mơ, hiện thực là hiện thực. Đôi khi, điều có thể làm được trong mơ, trong hiện thực lại không thể làm được. Giống như ở trong mơ hắn và Diệp Ly Châu sớm đã là vợ chồng thực sự, cũng sắp đùa hư nàng rồi, trong hiện thực Đề Kiêu vẫn còn là trai tân, không biết nên hôn nàng thế nào. Dán thẳng môi lên sao? Có khi nào mũi hai người sẽ đụng vào nhau không ? Vậy hẳn là nghiêng đầu hôn. Nhất định là như vậy rồi. Thân thể Diệp Ly Châu nhạy cảm vô cùng, cằm bị hắn nắm lấy, dù hắn không hề dùng sức, nhưng trên cái cằm trắng nõn của nàng vẫn hiện ra mấy dấu ngón tay rõ rệt. Nhìn rất kích tình. Đề Kiêu lại cúi đầu xuống, Diệp Ly Châu không có sức đẩy hắn ra, dù có sức, thân thể nàng cũng không cho phép nàng đẩy ra. Chỉ có Đề Kiêu có thể gần gũi nàng như vậy, nàng cũng chỉ cho phép một mình Đề Kiêu. “Ơ kìa, cậu, sao cậu lại ở đây?” Một giọng thiếu niên trong trẻo truyền tới “Cháu sợ cậu không tìm được…” Tiếng nói im bặt. Triệu Quân ý thức được có điều không ổn. Hình như cậu đang giấu thứ gì đó ra sau lưng. Có lẽ, đó không phải thứ gì, mà là một cô gái. Ông cậu uống rượu say, sau đó làm chuyện tốt, hình như bị hắn quấy rầy rồi. Triệu Quân nhìn ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông, khí thế trong nháy mắt yếu hẳn đi “Khụ khụ… Cháu không biết…” Diệp Ly Châu nghe thấy giọng nói, cũng biết mình bị người ta nhìn thấy rồi. Đêm hôm khuya khoắt, nàng và người đàn ông này đơn độc ở bên nhau, nếu truyền ra ngoài, cha nhất định sẽ gả nàng cho người này, danh tiếng của con gái nhà lành rất quan trọng, nếu như người này chưa lập gia đình, chắc cha cũng sẽ uy hiếp hắn cưới nàng. Nhưng mà… Trước kia Diệp Ly Châu chưa từng nghĩ sẽ lập gia đình, áo cưới cũng chưa may. Diệp Ly Châu thò ra nửa cái đầu, định bụng xem xem người trông thấy việc này là ai, nàng nhìn thấy một thiếu niên cao lớn như tùng bách. Bởi vì cách xa, trời lại tối, Diệp Ly Châu không thấy rõ mặt mũi của thiếu niên. Nhưng Triệu Quân lại nhận ra Diệp Ly Châu. Dù sao trong đình sáng sủa hơn một chút, gương mặt của Diệp Ly Châu cũng quá rõ nét, nhìn qua một lần thì sẽ không thể quên. Triệu Quân dùng ánh mắt rất kỳ lạ nhìn Đề Kiêu một cái. Thật không hổ là cậu, giấu Diệp Phụ An, lừa gạt con gái nhà người ta ra ngoài hẹn hò. Tiểu cô nương non nớt như vậy, nhìn quá đỗi ngây thơ, cậu đúng thật có thể xuống tay được. Cũng không biết sau khi Diệp Phụ An biết được cải trắng nhỏ nhà mình bị con sói đuôi to ngoạm mất, cái mặt mo sẽ bị chọc tức thành màu dưa muối hay màu gan heo đây. Đề Kiêu không muốn để Diệp Ly Châu nhìn lén Triệu Quân, hắn ấn cái đầu nhỏ của nàng trở về. Diệp Ly Châu áp sát lên lưng Đề Kiêu, nàng cực kỳ mềm mại, mềm như mây vậy, cơ thể Đề Kiêu lại giống như được đúc ra từ sắt đá, rắn chắc mà lạnh như băng. Cộm người không thoải mái. Dù là như vậy, Diệp Ly Châu dựa vào hắn, cũng vẫn cảm thấy rất là vui vẻ. Đề Kiêu lạnh tanh nói “Cháu về trước đi, không cần chờ ta.” Một câu nói thật đơn giản, Triệu Quân lại nghe ra được sát ý, hắn cảm thấy trên người rét căm căm, nếu còn không đi, sau này Đề Kiêu nhất định sẽ dùng Trọng Uyên dạy hắn làm người thế nào. Triệu Quân nhanh nhẹn bớt nói hai câu, nhưng vẫn không nhịn được mà nhắc nhở “Vậy cháu đi trước đây. Cậu chú ý thời gian một chút, thật sự không còn sớm nữa đâu.” Diệp Ly Châu vẫn còn là thiếu nữ trong khuê phòng, Triệu Quân thật sự Đề Kiêu làm quá mức sẽ bị phát hiện. Dù sao cũng là con gái Diệp Phụ An, sau lưng Diệp Ly Châu là một người cha có bản lĩnh, không thể ức hiếp quá mức. Đề Kiêu tự nhiên hiểu rõ điểm này. Cho dù cha của Diệp Ly Châu không phải là Diệp Phụ An, chỉ cần hắn thích nàng, thì sẽ trân trọng nàng, không ức hiếp nàng quá đáng. Bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Ly Châu túm lấy áo Đề Kiêu, vẫn đang chờ Triệu Quân rời đi, ngón tay nàng khẽ gãi lên lưng Đề Kiêu, mới nhận ra cơ thể Đề Kiêu lại căng cứng. Hắn quay lưng về phía Diệp Ly Châu “Buông ra.” Ngón tay nàng càng túm chặt hơn, chất liệu áo khoác của hắn rất mỏng, nắm trong tay vừa lạnh vừa trơn. Diệp Ly Châu không biết hành động dựa sát vào hắn như vậy rất nguy hiểm, nàng chỉ chớp chớp mắt, rồi nói “Vị công tử vừa rồi, có khi nào sẽ nói ra việc chúng ta nói chuyện cùng nhau không?” “Nàng có hi vọng người khác biết không?” Diệp Ly Châu cũng rất xoắn xuýt, lông mày xinh đẹp của nàng hơi cau lại. Diệp Ly Châu muốn ở cùng một chỗ với Đề Kiêu, chỉ vì Đề Kiêu là quý nhân trong sinh mệnh của nàng. Nhưng chuyện tình cảm, coi trọng đôi bên cùng có ý. Diệp Ly Châu chưa rung động, sở dĩ nàng đứng ở đây, là vì cơ thể nàng cần Đề Kiêu. Đề Kiêu thì sao? Diệp Ly Châu nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông. Hắn trước sau đều lạnh nhạt, không có tình cảm gì, có lẽ ghét nàng, cho dù không ghét nàng, nhìn vẻ mặt vĩnh viễn lãnh đạm của hắn, cũng không giống như thích nàng. Nếu như bởi vì nàng đơn phương đòi hỏi, để Đề Kiêu ở bên nàng, Diệp Ly Châu sẽ cảm thấy thật có lỗi với Đề Kiêu. Trong lòng nàng có sự chán nản nhàn nhạt, nàng thì thầm nói “Không hi vọng.” Đề Kiêu cuối cùng xoay người lại. Không hi vọng? Sao? Nàng quyến rũ hắn, lẽ nào không muốn chịu trách nhiệm? Đề Kiêu nâng cằn nàng lên “Thật sự không hi vọng sao?” Diệp Ly Châu nhìn vẻ mặt của hắn không thân thiện, nói “Cha ta mà biết sẽ tức giận.” Lúc này Đề Kiêu mới bớt đi mấy phần lạnh lẽo. Diệp Phụ An nhất định sẽ tức giận, tiểu cô ương yểu điệu rơi vào trong tay một võ tướng không biết thương tiếc đàn bà con gái như Đề Kiêu, đi tới Hàm Châu xa xôi, Diệp Phụ An mới không bỏ được. Đề Kiêu khép lại áo choàng của nàng “Sắc trời không còn sớm nữa, nàng cũng nên sớm quay về đi.” Diệp Ly Châu không muốn về, nàng sợ ban đêm gặp ác mộng, ở bên Đề Kiêu, nàng cảm thấy rất yên tâm. Đề Kiêu luôn cho người ta cảm giác an toàn. Diệp Ly Châu nói “Sao chàng lại thích mang theo đao? Cây đao này xem ra rất nặng.” Tiểu cô nương chuyển đề tài, rõ ràng cho thấy không muốn đi. Đề Kiêu đoán ra nàng không muốn rời xa mình, có cái ý nghĩ này, trong lòng Đề Kiêu không hiểu sao lại có cảm giác thỏa mãn. Hắn lấy Trọng Uyên xuống “Sờ xem.” Đôi mắt Diệp Ly Châu trong nháy mắt sáng lên “Ta có thể chạm vào sao?” Đồ của hắn, nàng đều có thể chạm vào. Của Đề Kiêu, cũng chính là của Diệp Ly Châu. Đề Kiêu nói “Có thể.” Mũi đao từng uống vô số máu tươi, hôm nay lại được lau chùi sạch sẽ, loan đao hắc kim có phong cách cổ xưa lại nặng nề mang theo sát khí lạnh lẽo, như ma vật khát máu, Diệp Ly Châu lại là kiểu người ngây thơ đơn thuần, hoàn toàn khác xa cây loan đao này. Ngón tay mảnh khảnh trắng nõn như sứ của nàng vuốt ve vỏ đao “Cây đao này thật đẹp…” Đề Kiêu cong khóe môi. Nhiều năm như vậy, cũng là lần đầu tiên có người khen Trọng Uyên đẹp. Thanh loan đao khát máu này, không có nhân tính giống hệt như Đề Kiêu, ở trong mắt Diệp Ly Châu, lại rất cuốn hút. Diệp Ly Châu ngửa đầu nói “Có thể rút đao ra khỏi vỏ không?” Đề Kiêu nói “Không thể.” Ánh đao dọa người, hắn sợ trong đêm tối sẽ hù dọa Diệp Ly Châu. Tay Diệp Ly Châu lại vuốt ve vỏ đao lần nữa, đáy lòng nàng cảm thấy đáng tiếc, tiếc là không thấy được đao rời khỏi vỏ. Nàng rất thích thanh đao này, mặc dù nó đáng sợ, nhưng cho người ta một loại cảm giác khác biệt. Đề Kiêu biết ngón tay Diệp Ly Châu mềm mại ra sao. Đầu ngón tay giống như cánh hoa, mang theo mùi thơm, nơi mà tay nàng chạm vào, sẽ khiến người ta có cảm giác run rẩy. Nhưng lúc này, ngón tay thon dài của nàng đang không ngừng lưu luyến đụng chạm, còn là chạm vào thanh đao không có tính người này. Đề Kiêu cảm thấy, động tác của nàng thật sự quá mức mập mờ. Hắn thấy không thoải mái. Đề Kiêu cố định lại đao, đeo lên hông mình, sắc mặt vẫn lạnh lùng như trước “Đừng chạm vào nó như vậy, ta không thích.” “Hả?” Diệp Ly Châu có chút không hiểu nổi, vậy phải chạm thế nào đây? Tác giả có lời muốn nói Châu Châu Lại ghen với một cây đao, chàng chính là giấm vương.

ly châu trong lòng bàn tay